Đột nhiên, Phó Dao cảm thấy bụng dưới quặn thắt, đau đớn khôn cùng. Nàng nắm chặt ống tay áo của Tiêu Giai, thân người cong lại, run rẩy không ngừng. Nỗi đau chẳng những không thuyên giảm, mà còn càng lúc càng kịch liệt, tựa như vô số lưỡi dao sắc nhọn đang xé nát ruột gan nàng.
“Dao Dao...” Tiêu Giai lời còn chưa dứt, cũng cảm nhận được nỗi đau kịch liệt. Chàng cắn chặt răng, mãi một lúc sau mới gắng gượng chịu đựng cơn đau này: “... Là thứ độc dược tàn khốc đó, hắn sao có thể độc ác đến thế!”
Phó Dao trong cơn đau đến suy sụp, thoáng nghe chàng thốt lên tên thứ độc dược khủng khϊếp ấy. Khoảnh khắc đó, nàng tựa như rơi vào hầm băng sâu thẳm, dường như nỗi đau thể xác cũng chẳng còn đáng kể.
Tiêu Tĩnh Ngọc đã tuyệt tình đến mức nào, mới có thể dùng loại độc dược này để đẩy nàng vào bước đường cùng như vậy?
Phó Dao đẩy Tiêu Giai ra, muốn tìm cái chết ngay lập tức. Thái giám đứng hầu bên cạnh nhìn chằm chằm liền lập tức xông lên ngăn lại.
Tiêu Giai cũng chẳng khá hơn nàng là bao, chỉ cắn răng chịu đựng, đẩy y ra, lại ôm chặt Phó Dao vào lòng, để nàng cắn vào cánh tay mình.
Tim gan Phó Dao như bị xé nát, máu thịt như vỡ vụn, cùng nỗi thống khổ do thứ độc dược kia mang đến đan xen, khiến nàng gần như quên mất thời gian.
Nàng chẳng muốn làm tổn thương Tiêu Giai, nhưng cơn đau kịch liệt khiến nàng càng cắn càng chặt, đến nỗi cánh tay Tiêu Giai máu thịt be bét.
Dù cho là đông giá khắc nghiệt, thân áo đơn bạc của bọn họ sớm đã đẫm mồ hôi lạnh. Tiêu Giai vẫn ghì chặt nàng vào lòng, đến nỗi cắn nát cả lợi, máu tươi ứa ra, nhưng vẫn không hề rêи ɾỉ một tiếng.
Đau đớn, nỗi đau hành hạ không dứt...
Mãi cho đến khi toàn thân đã đau đến rã rời, chẳng còn chút sức lực nào, ý thức của Phó Dao mới dần trở nên mơ hồ.
Khoảnh khắc ấy, trong tâm trí nàng chỉ còn văng vẳng một ý niệm duy nhất: “Cuối cùng cũng được giải thoát!”
Cả đời này của nàng thật ngu muội, hồ đồ đến cùng cực. Vì cái gọi là tình yêu, nàng chẳng màng đến lợi ích gia tộc, bất chấp luân thường đạo lý, chỉ mong có thể chiếm được một góc nhỏ trong lòng Tiêu Tĩnh Ngọc.
Nhưng cuối cùng ngẫm lại, hắn có gì đáng để ta yêu chứ? Ích kỷ bạc bẽo, âm hiểm độc địa, vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn nào.
Nàng rõ ràng đã có một phu quân tốt hơn Tiêu Tĩnh Ngọc gấp vạn lần, vậy mà cố tình không biết trân trọng.
Nàng biết thiện ác rồi sẽ có báo ứng, cái chết này coi như chuộc tội chưa hết, nhưng Tiêu Giai thì sao? Một vị Thái tử điện hạ ôn hòa, nho nhã, nhân từ rộng lượng, cớ sao chàng lại phải gánh chịu tai bay vạ gió đến nhường này?