Phó Dao quyết định chẳng thèm để tâm đến những lời vô nghĩa của hắn.
“Quả thực khiến ta phải e dè nàng.” Tiêu Tĩnh Ngọc nói: “Tính toán canh giờ, cháu trai bổn vương hẳn đã quay về rồi. Vài con dã thú hèn mọn, nghĩ đến hắn cũng không đến nỗi vô năng đến mức tự chôn thân vào đó.”
Phó Dao quay đầu lại nhìn hắn: “Ngươi lừa ta ư?”
Tiêu Tĩnh Ngọc khẽ cười: “Nàng có thể thử tháo bộ diêu bổn vương ban tặng xuống xem sao.”
Phó Dao liền chẳng nói thêm lời nào, vội vã bước ra ngoài.
Tiêu Tĩnh Ngọc chẳng cần hỏi cũng biết nàng đi tìm Tiêu Giai, không khỏi dâng lên một trận bực bội trong lòng. Cúi đầu nhìn thấy một nửa y phục xếp trên trường kỷ, lòng càng thêm bực bội, liền vươn tay hất toàn bộ y phục của Tiêu Giai xuống đất, lúc này mới theo sau ra khỏi lều vải.
Phó Dao vừa bước ra đã gặp Tiêu Giai đang cưỡi ngựa quay về, theo sau còn có Nhị hoàng tử mười sáu tuổi cùng Tam hoàng tử mới mười ba tuổi.
Phó Dao trực tiếp bước đến trước mặt Tiêu Giai, đánh giá huynh ấy từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới yên lòng.
Nhị hoàng tử Tiêu Thích cười nói: “Chắc tẩu tẩu đang lo lắng cho huynh ấy chăng?”
Tiêu Giai thấy sắc mặt Phó Dao không được tốt, liền vươn tay ôm lấy eo nàng: “Dao Dao, nàng sao vậy?”
Phó Dao còn chưa trả lời, Tiêu Tĩnh Ngọc liền từ lều vải bước ra: “Bổn vương bất quá chỉ cùng cháu dâu nói đôi ba câu, lại khiến nàng một phen lo lắng, hoàng chất chớ có trách tội hoàng thúc đây.”
Ánh mắt hắn lướt qua eo Phó Dao, hận không thể kéo tay Tiêu Giai xuống.
Tiêu Giai vốn tự cho rằng mình không thân thiết gì với Tiêu Tĩnh Ngọc, cũng chỉ vì khách khí mà gọi một tiếng hoàng thúc, lại nào ngờ hắn lại nhân lúc mình vắng mặt mà đến hăm dọa Thái tử phi. Huynh ấy lập tức có chút không vui, song cũng chỉ đành nói: “Không dám đâu, Dao Dao nhút nhát, hoàng thúc ngày sau chớ dọa nàng nữa.”
Vừa dứt lời, y liền ôm ngang Phó Dao vào lòng: “Hoàng thúc, Thái tử phi bị chấn kinh, bổn cung xin phép không nán lại lâu hơn.”
“Đi thong thả.” Tiêu Tĩnh Ngọc cười mà như không cười, dõi theo bóng họ khuất vào lều nỉ.
Nhị hoàng tử Tiêu Thích cùng Tam hoàng tử Tiêu Đệ thấy có điều bất ổn, cũng chắp tay hành lễ rồi vội vàng rời đi.
Trở lại lều nỉ, Tiêu Giai thấy xiêm y rơi rải rác khắp đất, y buông Phó Dao ra, cười hỏi: “Hoàng thúc đã nói những gì mà khiến nàng kinh hãi đến vậy?”
Phó Dao lúc này mới hoàn hồn định thần, nhận ra mình đã thất thố đến nhường nào. Nàng thầm nghĩ, vừa rồi lẽ ra không nên chạy ra ngoài, giờ biết giải thích với Tiêu Giai thế nào đây? Tiêu Tĩnh Ngọc e rằng cố ý đến để châm ngòi mối quan hệ phu thê giữa bọn họ. Một vệt kim quang chợt xẹt qua tầm mắt nàng, Phó Dao trông thấy chiếc trâm phượng rơi trên đất, nàng lập tức căng thẳng, sợ Tiêu Giai nhìn thấy.
Phó Dao điều chỉnh thần sắc, nói: “Không có gì, chỉ là cảm thấy hoàng thúc có phần kỳ quái, cứ luôn nói những lời lộn xộn, chẳng ra đâu vào đâu, thần thϊếp không muốn gặp hắn nữa.”
Trước tình cảnh này, Tiêu Giai cũng không muốn để Tiêu Tĩnh Ngọc tiếp xúc với Phó Dao nữa, liền ôm nàng vào lòng: “Đừng sợ, bổn cung với Tần Vương kỳ thực không quen biết sâu, cũng không biết ý đồ của hắn khi đột nhiên xuất hiện là gì. Về sau bổn cung sẽ chú ý, cố gắng không để hai người đơn độc tiếp xúc.”
“Vâng.” Phó Dao tựa vào lòng y, mũi chân khẽ móc, liền đá chiếc trâm phượng bị cắt thành hai nửa giấu vào dưới đống quần áo.