Chương 31

Hoàng hậu từ xa dõi theo, khẽ hừ lạnh một tiếng: “Cái đồ hồ ly tinh này quả nhiên có chút tài cán.”

Phó Dao chỉ lẳng lặng lắng nghe, không tiếp lời.

Hoàng hậu quay sang Phó Dao, cất lời chỉ bảo: “Dao Nhi, ngươi nay đã thân là Thái tử phi, sau này việc chấp chưởng nội cung là lẽ đương nhiên, do đó những điều này ngươi nên học hỏi cho thấu đáo. Lần tới có cơ hội, bổn cung sẽ giao cho ngươi toàn quyền sắp xếp, chớ để bổn cung phải thất vọng.”

Phó Dao cung kính đáp: “Dạ, mẫu hậu.”

“Bổn cung đã hứa với ngươi rằng trong nửa năm tới sẽ không để Thái tử nạp thϊếp, song ngươi cũng cần phải sớm liệu liệu mà chuẩn bị.” Hoàng hậu ân cần chỉ bảo: “Hãy kết giao với vài nữ tử hiền lương thục đức, biết nghe lời và có thể trợ giúp Thái tử. Ngươi cùng Thái tử đồng lòng hiệp sức, nội gia an bình thì chàng mới có thể yên tâm lo toan đại sự, làm nên một phen nghiệp lớn.”

“Nhi thần xin cẩn tuân lời mẫu hậu dạy bảo.”

“Bổn cung cũng là vì lợi ích của ngươi, những kẻ có gốc gác rõ ràng thì sẽ dễ bề khống chế hơn.” Hoàng hậu tỏ vẻ rất vừa lòng với nàng, bèn tiếp lời: “Tiểu thư nhà Hình Bộ thị lang tính tình cũng không tệ, ngươi hãy đi làm quen một chút đi.”

Phó Dao theo ánh mắt Hoàng hậu nhìn sang, liếc mắt một cái đã trông thấy nữ tử má lúm đồng tiền như hoa giữa bụi cúc. Nàng vận y phục màu hồng nhạt, dù bị bao quanh bởi những danh môn khuê tú khác, nhưng khí chất và dung mạo vẫn không hề thua kém, đủ thấy nàng ta quả là một nhân vật xuất chúng.

Phó Dao chỉ đành cung kính hành lễ cáo lui trước Hoàng hậu, rồi mới xoay người đi về phía đám đông nữ quyến.

“Thái tử phi điện hạ giá lâm...”

Vừa dứt tiếng truyền báo, muôn người đều đồng loạt khom mình hành lễ.

Phó Dao bước lên đài cao, như thể vô tình, lại vừa vặn dừng chân trước mặt tiểu thư nhà Hình Bộ thị lang, chính tay đỡ nàng đứng dậy: “Các vị tỷ muội không cần câu nệ lễ tiết.”

“Tạ ơn Điện hạ!”

Sau một thoáng lặng yên, không khí hội trường lại trở nên náo nhiệt như cũ. Những quý nữ khác đều thức thời mà lui ra xa, để lại Phó Dao cùng tiểu thư nhà Hình Bộ Thị lang chuyện trò.

Phó Dao trên mặt ánh lên nụ cười hài lòng: “Bổn cung nhìn từ xa đã thấy muội tươi tắn rạng rỡ, ắt hẳn trong nhà cha mẹ ân ái, tỷ muội hòa thuận, mới có thể nuôi dưỡng nên một tâm tính hồn nhiên đến vậy.”

Nữ tử mỉm cười đáp lời: “Thần nữ Từ Xuân Nghi, phụ thân là Hình Bộ thị lang, kính thỉnh an điện hạ.”

Khi nàng mỉm cười, trên má liền hiện ra đôi lúm đồng tiền sâu hoắm, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ nhắn, khiến người nhìn vào lòng dạ tự khắc thanh thản, rộng mở.

Phó Dao nói: “Không cần đa lễ như vậy. Nếu muội bằng lòng, chúng ta hãy kết nghĩa tỷ muội đi.”

Từ Xuân Nghi vừa nghe xong, sắc mặt liền lộ rõ vẻ mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc. Có thể cùng Thái tử phi điện hạ kết nghĩa tỷ muội, chẳng phải có ý muốn nàng nhập Đông Cung làm phi hay sao?

Từ Xuân Nghi quả không hổ danh là người nổi bật giữa hàng vạn quý nữ chốn kinh thành, cực kỳ hiểu chuyện, mọi sự phần lớn đều có thể điểm một cái là hiểu thấu, nhưng lại ngây thơ hồn nhiên, tâm cơ cũng không hề lộ rõ trên nét mặt.

Hai người dần bước đến một góc của yến hội, Phó Dao chợt thấy trước mắt bóng đen chợt lóe qua, vừa ngẩng đầu đã thấy Tiêu Tĩnh Ngọc đứng sừng sững trước mặt nàng.