Cơn mưa lại càng thêm nặng hạt, tí tách rơi xuống những tàu lá chuối, khiến những tàu lá chuối khổng lồ bị đánh cho lay động tả hữu.
Đột nhiên, tiếng bước chân vọng đến từ phía cửa sổ.
Tiêu Tĩnh Ngọc đáng lẽ nên nhanh chóng rời đi, nhưng hai chân y lại như bị đóng đinh xuống đất, không hề xê dịch mảy may.
Cửa sổ rất nhanh bị người từ bên trong đẩy hé ra. Phó Kỳ kinh hãi biến sắc, vội vàng đảo mắt nhìn quanh, xác định không có ai trông thấy, lúc này mới nghiêng mình, dùng khăn tay lau nhẹ tóc mai, cất tiếng: “Vương gia, người sao lại đứng ở nơi này?”
Tiêu Tĩnh Ngọc sợ làm nàng hoảng sợ, đối với nàng nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Đột nhiên vô cùng nhớ nàng, nên liền đến đây.”
Lời này khiến trong lòng Phó Kỳ không khỏi dấy lên một trận kiêu hãnh. Mỗi khi nghĩ đến có người vì mình mà đứng ngồi không yên, mong cầu mà không đạt, nàng liền không khỏi cảm thấy đắc ý, trong lòng ngọt ngào tựa hồ được thoa mật đường.
Chỉ tiếc thay, Tiêu Tĩnh Ngọc vừa không phải Hoàng thượng, cũng chẳng phải Thái tử, không thể ban cho nàng vinh hoa phú quý như nàng hằng mong muốn.
Nghĩ đến đây, Phó Kỳ chỉnh lại thần sắc, nói: “Vương gia đã đến, thϊếp vẫn bình an vô sự. Xin người hãy nhanh chóng rời đi, nếu để người khác nhìn thấy e rằng sẽ không hay.”
Tiêu Tĩnh Ngọc đăm chiêu nhìn sườn mặt nàng: “A Kỳ, cho phép ta đứng thêm một lát được không? Lòng ta đang vô cùng khó chịu.”
Tần Vương là bậc nam nhi kiêu ngạo, vậy mà trong giọng nói lại mang theo lời cầu xin tha thiết, mỗi lời thốt ra đều mềm mại đến lạ thường, hoàn toàn bao phủ lấy trái tim vốn ái mộ hư vinh của Phó Kỳ.
Nàng đưa chiếc khăn trong tay ra: “Ngày thu lạnh lẽo, xin Điện hạ cẩn trọng kẻo bị nhiễm phong hàn.”
Tiêu Tĩnh Ngọc ánh mắt chợt sáng rỡ, duỗi tay tiếp lấy, trân trọng đặt vào lòng ngực: “Thân thể ta cường tráng, dầm một chút mưa này nào có ngại gì. Nhưng A Kỳ nàng mới nên khoác thêm y phục kẻo nhiễm lạnh.”
Trên gương mặt Phó Kỳ hiện lên một mạt đỏ ửng.
Tiêu Tĩnh Ngọc ánh mắt đăm đăm dừng lại trên sườn mặt nàng, y thầm nhủ với lòng rằng, đây chính là người đã cứu y thuở nhỏ, người đã kéo y ra khỏi vực sâu thăm thẳm, người đã cho y nhìn thấy một tia ánh mặt trời.
Ngay từ khi ấy, y đã quyết định, bất kể nàng mong muốn điều chi, y đều sẽ ban cho nàng.
“A Kỳ, nếu về sau ta đăng cơ Cửu Ngũ, lấy thiên hạ làm sính lễ, nàng có bằng lòng gả cho ta làm chính thất chăng?”
Ý cười trên gương mặt Phó Kỳ dần phai nhạt, ngón tay ngọc ngà khẽ vờn sợi tóc mai buông lơi trước ngực: “Tự nhiên là ta nguyện ý.”
“Vậy nàng chờ ta thêm một thời gian, được không?”
Ý cười trên gương mặt Phó Kỳ dần phai nhạt, nàng bừng tỉnh khỏi vẻ thẹn thùng khi được theo đuổi. Tiêu Tĩnh Ngọc nói đến dễ nghe, song đến nay vẫn chỉ là một Vương gia không quyền không thế.
Mà tuổi xuân của nàng đã không còn nhiều, ngay cả muội muội kém nàng ba tháng cũng đã xuất giá, nàng giờ đây không thể chờ đợi thêm nữa.
“A Kỳ?” Tiêu Tĩnh Ngọc hơi bồn chồn gọi khẽ tên nàng.
Giọng Phó Kỳ có chút gấp gáp: “Việc hôn nhân đại sự, một là do cha mẹ định đoạt, hai là dựa vào lời mai mối, mọi quyền đều thuộc về phụ thân quyết định.”
Vừa dứt lời, nàng vội vã khép cánh cửa sổ, đứng nán lại phía sau song cửa một lúc lâu, chỉ đến khi nghe rõ bước chân Tiêu Tĩnh Ngọc rời đi, trái tim nàng mới dần bình ổn.