Chương 25

Nam tử chẳng nói năng gì, chỉ ra hiệu cho nàng nhìn ống tay áo mình vẫn còn ướt sũng. Trên gương mặt hắn hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn, tựa hồ muốn nói: “Đã rõ còn cố hỏi làm chi?”

Phó Dao đành cúi đầu trong xấu hổ, song vẫn tự giới thiệu thân phận. Nam tử lúc này mới quay đầu, dùng một ánh mắt khó hiểu nhìn nàng.

Khi ấy Phó Dao chưa thấu tỏ Tiêu Tĩnh Ngọc có ý gì, mãi về sau này nàng mới hiểu ra, hắn vốn chỉ vì Phó Kỳ mà đến tham gia yến hội.

Trong lòng Tiêu Tĩnh Ngọc, từ trước đến nay chỉ duy nhất một mình Phó Kỳ, tuyệt nhiên không thể chứa thêm bất kỳ ai khác.

Song, Phó Dao vẫn vô tri vô giác, không chút sợ hãi mà đeo bám hắn, thậm chí từ bỏ cả danh tiết, cùng hắn lén lút gặp gỡ nhiều lần. Ngàn vạn lần nàng không ngờ, cuối cùng mình lại chỉ đổi lấy một chén rượu độc...

Một giọt lệ trượt khỏi khóe mắt, Phó Dao giật mình tỉnh dậy từ giấc mộng, chìm trong nỗi bi thương tột độ. Nước mắt không ngừng chảy ra, nàng lật người, ôm chặt lấy chăn.

Những ngày sau đó trôi qua thật bình lặng. Phó Dao ngoài việc đi thỉnh an, thì chỉ ở trong cung điện của mình, mỗi ngày trôi qua quả thực vô cùng thanh nhàn.

Tiêu Giai đối đãi với nàng vẫn một mực như trước, hai người ân ái hòa thuận, chẳng hề nảy sinh tranh chấp. Nàng cũng nhanh chóng làm quen với các phi tần hậu cung, khi ở chung cũng rất khéo léo, duy chỉ có Vạn quý phi là có chút kỳ quặc, thường xuyên mời nàng tới Y Lan Cung một chuyến. Phó Dao không thể mãi từ chối, cứ ba bốn lần mời thì phải đến một lần, song mỗi lần đến đều vội vã rời đi.

Hôm ấy, sau khi thỉnh an Hoàng hậu, Phó Dao hồi cung, đi ngang qua Ngự Hoa Viên thì trông thấy cung nhân đang bày biện cúc hoa.

Hàng trăm chậu cúc hoa, cánh hoa tầng tầng lớp lớp đua nở, dưới gió thu, khoe sắc rực rỡ đến xiêu lòng.

Liếc mắt một cái nhìn lại, ngoài sắc vàng kim và màu tím thẫm thường thấy, lại có mấy chậu cúc hoa màu xanh lục quý hiếm, vừa nhìn đã biết được nuôi trồng hết sức tỉ mỉ.

Vạn quý phi đứng một bên chỉ huy: “Aiz, chậu cúc màu lục kia, chính là chậu đó, hãy đặt bên này.”

Ngưng Đông đang cầm ô che nắng cho Vạn quý phi, trông thấy Phó Dao liền khẽ giọng nhắc nhở: “Nương nương, Thái tử phi đã tới.”

Vạn quý phi với gương mặt rạng rỡ ý cười quay đầu: “Dao Nhi, muội đến thật đúng lúc. Đây là những chậu cúc hoa Tần vương đặc biệt sai người chăm sóc, rồi tiến dâng lên Thái hậu. Thái hậu đã ban cho bổn cung đặt ở Ngự Hoa Viên này, để các tỷ muội lục cung cùng chiêm ngưỡng. Muội chính là người đầu tiên được thấy đó.”

Phó Dao nghe đến Tần vương, sắc mặt khẽ biến sắc, song vẫn giữ nụ cười trên môi. Nàng duỗi tay khẽ chạm vào một gốc cúc lục: “Cúc hoa màu xanh lục này thật tươi mát, thanh tao, so với những loại khác lại càng thêm phi phàm.”

Vạn quý phi cười nói: “Thái hậu cũng có lời nhận xét tương tự.”

Chỉ là, thích thì thích vậy, Thái hậu rốt cuộc cũng không giữ lại trong cung của mình.

Tần vương Tiêu Tĩnh Ngọc, là do một cung nữ sinh ra. Cung nữ kia, chính là đương kim Thái hậu, và từng ở trong cung của Hoàng hậu tiền nhiệm. Ngày xưa, Hoàng hậu tiền nhiệm vẫn luôn cho rằng cung nữ kia cố ý quyến rũ, nên chờ sau khi cung nữ sinh hạ hài tử, liền ban cho một dải lụa trắng để nàng ta tự kết liễu. Còn về hoàng tử, thì bị ném vào lãnh cung mặc kệ tự sinh tự diệt.