Lục Nhụy thở dài: "Sớm biết hắn là kẻ hẹp hòi đến thế, trước kia quả thật không nên trêu chọc hắn."
Phó Dao nào lại không nghĩ vậy? Tiêu Tĩnh Ngọc đúng là kẻ điên, cũng bởi nàng lúc trước mắt bị mỡ heo che mờ, chỉ vì hắn cứu nàng một mạng mà đã xem hắn như anh hùng cái thế, không màng tất cả đuổi theo.
"Điện hạ."
Ngoài cửa truyền đến tiếng cung nữ hành lễ. Lục Nhụy lập tức hoảng loạn, nhìn cổ tay nàng vẫn còn bầm tím mà không biết phải làm sao.
Phó Dao thấp giọng nói: "Lấy băng vải quấn lại, cứ nói là không cẩn thận làm vỡ chén trà, cắt phải cổ tay."
Lục Nhụy chẳng màng đến điều gì khác, vội vàng tìm băng vải đến quấn cho nàng.
Tiêu Giai vừa bước vào đã thấy Lục Nhụy vừa thắt xong băng vải. Hắn liền tiến đến hỏi: "Cổ tay nàng làm sao vậy?"
Phó Dao đứng dậy, chưa kịp hành lễ đã bị Tiêu Giai nắm lấy cổ tay xem xét. Hắn trầm giọng: "Bổn cung sẽ cho người truyền thái y."
"Không cần." Phó Dao vội vàng giữ chặt hắn, mỉm cười nói: "Thần thϊếp không cẩn thận làm vỡ chén trà, chỉ cọ xát chút da thịt mà thôi. Lục Nhụy biết chút y thuật, đã băng bó cho thần thϊếp xong xuôi rồi. Nếu làm lớn chuyện đi thỉnh thái y, sẽ chỉ khiến phụ thân mẫu thân lo lắng vô ích."
Ánh mắt Tiêu Giai có vẻ thâm trầm, song hắn chỉ phất tay cho những người khác lui xuống, rồi ôm lấy Phó Dao ngồi xuống trường kỷ. "Từ trước bữa trưa nàng đã nói mình không khỏe. Nhạc mẫu đại nhân từng nói nàng khi còn nhỏ từng bị đuối nước nên thân thể suy yếu, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"
Phó Dao không nghĩ giấu giếm hắn trong chuyện nhỏ nhặt này, bèn kể đầu đuôi, thuật lại những phần có thể nói một cách chân thật: "Khi còn nhỏ, thần thϊếp nghịch ngợm, lén chạy ra ngoài chơi đùa, kết quả gặp được một người định nhảy sông t·ự s·át. Thần thϊếp vội vàng tìm một cây gậy trúc, định kéo hắn lên, nhưng người nọ lòng đã nguội lạnh, không chịu lên bờ. Thần thϊếp liền liên tục gọi hắn, cứ liều mạng đưa cây gậy trúc ra trước mặt hắn. Lúc ấy trời đã tối, thần thϊếp nhất thời không chú ý bước chân, liền chẳng may rơi xuống nước."
Tiêu Giai lắng nghe rất nghiêm túc: "Sau đó thì sao? Có ai cứu hai người chăng?"
"Không phải." Phó Dao chơi đùa ngón tay hắn, giữa hai người toát ra sự ấm áp đặc biệt. "Sau đó, người nọ thấy ta rơi xuống nước, có lẽ cảm thấy không thể liên lụy người vô tội, liền vớt ta lên bờ. Đại ca kịp thời đuổi đến, đem ta mang về nhà. Còn về người định t·ự s·át kia, hy vọng hắn vẫn còn sống."
Tiêu Giai ôm chặt nàng vào lòng, ánh mắt hắn lại dừng trên cổ tay đang quấn băng vải của nàng. "Không thể ngờ Dao Dao còn từng có sự tích anh dũng như vậy."
Phó Dao khẽ mỉm cười ngượng ngùng, ta chỉ mong chàng thiếu niên đơn bạc năm ấy còn sống, cũng xem như không uổng công ta năm xưa liều mình nhảy xuống nước cứu chàng.
Khi trời đã về chiều, Phó Dao luyến tiếc không muốn rời, bái biệt gia quyến, rồi cùng Tiêu Giai bước lên loan giá.
Khi màn xe vừa buông xuống, nàng thấy mẫu thân quay lưng lại, tựa hồ đang lau lệ.
Bàn tay đang đặt trên đùi nàng bỗng nhiên bị Tiêu Giai nắm lấy, chàng nhẹ giọng nói với nàng: “Sau này nếu nàng muốn hồi phủ, cũng có thể, bổn cung có thể thỉnh cầu mẫu hậu ban chỉ cho phép.”
Phó Dao khẽ gật đầu, song lòng ta vẫn nghẹn ứ đến muốn vỡ tan.
Loan giá kịp về đến cung trước khi cửa cung then cài. Tiêu Giai hết mực lo lắng cho thân thể Phó Dao, liền sai thái y đến Đông Cung chờ sẵn.