Chương 20

Nàng càng giãy giụa, Tiêu Tĩnh Ngọc lại càng siết chặt. Hai người cứ thế lặng lẽ giằng co trong im lặng.

Giọng nói của Phó Kỳ vang lên từ ngoài cửa: “Lục Nhụy, ngươi sao lại ở đây? Chẳng lẽ Tam muội muội cũng có mặt?”

Lục Nhụy ở ngoài cửa đáp: “Dạ, tiểu thư hơi không khỏe, đang nghỉ tạm bên trong ạ…”

Trong phòng, Phó Dao khẽ nhíu mày, dùng khẩu ngữ ra hiệu: “Cút!”

Tiêu Tĩnh Ngọc lại bỗng nhiên gợi lên một tia ý cười, chậm rãi ghé sát vào tai nàng, thấp giọng nói: “Phó Dao, nàng sẽ phải hối hận.”

Dứt lời, hắn liền bước về phía cửa sổ phía sau, chẳng chút e dè mà mở toang, một tay chống nhẹ, y liền nhảy vọt ra ngoài. Thân hình cao lớn của hắn nhanh chóng biến mất sau hòn non bộ.

Phó Dao rũ xuống cổ tay xanh tím bầm dập, lời nói vừa rồi của hắn cứ văng vẳng bên tai, khiến nàng cảm thấy vô cùng bi thương.

Tiêu Tĩnh Ngọc rốt cuộc muốn làm gì? Lẽ nào y muốn lại ép nàng uống một chén “Dắt cơ” nữa?

Ngoài cửa, Lục Nhụy rốt cuộc không ngăn cản nổi, cánh cửa bị Phó Kỳ đẩy phắt ra. Nàng ta vừa bước vào đã bắt đầu nhìn quanh khắp chốn.

Phó Dao thu lại thần sắc, bất động thanh sắc dùng ống tay áo che đi cổ tay, tựa vào vách tường hỏi: “Nhị tỷ tỷ đang tìm gì vậy?”

Ánh mắt Phó Kỳ dừng lại trên cánh cửa sổ đang mở rộng: “Tam muội không phải thân thể không khỏe sao? Sao lại mở toang cửa sổ thế kia?”

Nàng ta vừa nói, liền lập tức đi về phía cửa sổ, mượn cớ đóng cửa sổ mà nhìn quanh khắp nơi.

Phó Dao đáp: “Chỉ là cảm thấy hơi ngột ngạt một chút, nhưng nay đã khá hơn nhiều rồi. Thôi, chúng ta đừng quấy rầy nhã hứng của nhị tỷ tỷ nữa. – Lục Nhụy, chúng ta đi thôi.”

Phó Kỳ đánh giá kỹ lưỡng khắp căn phòng, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, song vẫn không tìm thấy một chút dấu vết nào. Cuối cùng, ánh mắt nàng ta dừng lại trên khu non bộ giả bên ngoài cửa sổ, lại nghĩ đến Phó Dao đã cố ý vội vàng kéo ống tay áo xuống.

“Chẳng lẽ… nàng ta lén lút gặp gỡ nam nhân ư?”

“Tiểu thư.” Điều hoa nhắc nhở: “Lời này tuyệt đối không thể nói bừa.”

Trinh tiết của nữ tử là vô cùng trọng yếu, huống hồ Phó Dao lại là Thái tử phi, tương lai là quốc mẫu. Tiền triều hậu cung bao ánh mắt đang dõi theo nàng, một khi bị chứng thực, bị phế truất đã là hình phạt nhẹ nhất rồi.

Đến lúc đó, Phó gia cũng sẽ bị liên can, mang tiếng là dạy nữ không nghiêm khắc, thanh danh cũng sẽ bị hủy hoại theo.

Phó Kỳ hừ lạnh một tiếng, dựa vào đâu mà Phó Dao lại sống tốt hơn ta? Dù cho thanh danh của nàng ta có bị hủy hoại, ta vẫn còn có Tần Vương làm đường lui cho mình.

“Tìm cho ta một bản danh sách khách khứa hôm nay, ta phải xem cho thật kỹ xem rốt cuộc là kẻ nào to gan lớn mật đến vậy!”

Điều hoa trong lòng nghi hoặc, song cũng chỉ có thể đáp lời: “Dạ, tiểu thư.”

Lúc này yến hội đã tàn, Phó Kỳ vốn muốn đến tiểu hoa sảnh để kết giao thêm vài vị tiểu thư của các thế gia, nào ngờ trên đường đi, trùng hợp thay lại gặp được Tiêu Giai.

Điều hoa vừa định giơ tay che chắn cho Phó Kỳ, thì nàng ta đã vội kéo cánh tay Điều hoa sang một bên, lập tức tiến lên đón, đoan trang hành lễ rồi cất tiếng: “Bái kiến Điện hạ.”

“Nàng là…?”

Phó Kỳ ngẩng đầu mỉm cười với hắn. Tiêu Giai nhìn dung mạo có vài nét tương tự kia, chợt bừng tỉnh ngộ: “Chẳng phải nàng là nhị tỷ của Dao Dao sao?”