“Ha ha, ha ha ha ha...” Phó Dao bỗng nhiên bật cười, nét mặt trở nên điên dại: “Tiêu Tĩnh Ngọc, ngươi muốn diệt ta, ngươi nỡ lòng nào muốn lấy mạng ta...”
Một dòng lệ nóng hổi lăn dài, nàng không muốn khóc, nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn trào.
Lưu Trung dường như đã liệu trước điều này, chậm rãi cất lời: “Được rồi, Phó tiểu thư, Bệ hạ dặn ta chuyển lời đến ngươi, rằng người sẽ sắc phong tỷ tỷ của ngươi làm Hoàng hậu. Phó gia từ nay về sau sẽ được hưởng vinh hoa phú quý bất tận, ngươi có thể an lòng ra đi.”
“Tỷ tỷ...” Phó Dao lẩm bẩm đáp lời, đúng rồi, Tiêu Tĩnh Ngọc trước nay chỉ yêu thích thứ tỷ của nàng, Phó Kỳ.
Nàng vì Tiêu Tĩnh Ngọc, không tiếc gả cho Tiêu Giai chưa từng gặp mặt. Nàng vốn là Thái tử phi danh giá, thế mà lại đối xử với phu quân mình khắp nơi đề phòng, thậm chí cấu kết với Tiêu Tĩnh Ngọc hãm hại Tiêu Giai.
Giờ đây, Tiêu Tĩnh Ngọc đã đoạt được ngôi vị Hoàng đế, lại muốn sắc phong thứ tỷ của nàng làm Hoàng hậu. Còn nàng, lại phải mang danh kẻ mang tội, cùng Tiêu Giai chịu cảnh lao tù, sau đó bị tân đế ban cho một chén rượu độc.
Thật nực cười thay, nàng vì Tiêu Tĩnh Ngọc mà vứt bỏ tất thảy, nhưng Tiêu Tĩnh Ngọc lại từ đầu đến cuối chỉ xem nàng là một quân cờ bị vứt bỏ.
Lúc này, một tên thái giám trẻ tiến đến bẩm báo với Lưu Trung: “Lưu tổng quản, hắn đòi gặp Phó Dao mới chịu uống.”
“Quả đúng là đôi uyên ương khổ mệnh.” Lưu Trung nói: “Được, dẫn hắn đến đây đi.”
“Dạ, tổng quản.”
Chỉ chốc lát, bên ngoài phòng giam liền truyền đến tiếng xích sắt va vào nhau. Âm thanh ấy thực nhẹ, nhưng lại chậm rãi mà đều đặn, từng hồi vọng lại.
Chỉ nghe âm thanh ấy thôi, cũng đủ để hình dung ra người kia đang lê từng bước chân nặng nề mà tiến lại.
Tiếng xiềng xích va chạm mỗi lúc một gần, Tiêu Giai bị người ta đẩy mạnh vào trong ngục.
Tóc chàng rối bù, che khuất dung nhan tuấn tú, vị Thái tử điện hạ ngày xưa toát ra vẻ cao quý phi phàm, giờ đây lại thành một tù nhân bị người đời khinh rẻ.
Lòng Phó Dao trào dâng áy náy, không dám nhìn thẳng vào chàng.
Trên người Tiêu Giai còn vương vết máu, cẳng chân cong queo, không biết có phải bị người đánh gãy hay không. Thế nhưng, lưng chàng vẫn thẳng tắp, từng cử chỉ, từng bước đi vẫn toát lên vẻ ưu nhã thong dong, dường như vẫn là vị Hoàng thái tử điện hạ cao quý kia.
Tiêu Giai tự mình bưng hai chén rượu, quỳ gối trước mặt Phó Dao. Chàng khẽ rên một tiếng vì đau đớn kịch liệt, song trên gương mặt lại chẳng hề hiện nét khổ sở. Chàng chỉ dịu dàng nói với Phó Dao: “Dao Dao, đừng sợ, ta sẽ bầu bạn cùng nàng.”
Môi chàng không còn chút sắc máu, thanh âm cũng yếu ớt khôn cùng, nhẹ bẫng như lông vũ chạm vào đáy lòng, lại khiến trái tim vốn tĩnh lặng như hồ nước của Phó Dao khẽ gợn sóng.
Phó Dao lập tức đỏ hoe mắt, cúi đầu thì thầm câu nói không rõ nghĩa: “... Thϊếp có lỗi, là ta đã hại chàng...”
Một giọt nước mắt từ khóe mi nàng lăn dài.