Điều Hoa rót cho nàng một chén trà: “Tiểu thư, dẫu vô dụng thế nào thì người vẫn còn Tần Vương đó thôi. Hắn vì người mà thủ thân như ngọc bao năm nay, làm Tần Vương phi cũng chẳng phải kém cạnh. Tam tiểu thư sau này còn phải gọi người một tiếng hoàng tẩu kia mà.”
“Ngươi biết cái gì chứ?” Phó Kỳ ném mạnh chén trà xuống đất, vang lên tiếng vỡ tan: “Hắn chỉ là một Vương gia không có chỗ dựa, đã vô duyên với ngôi vị chí tôn, lại không có trong tay quyền to chức lớn, dù có thích ta đến mấy thì có ích lợi gì?”
Tần Vương quả thực rất thích nàng, bao năm nay dẫu chỉ được xa xa ngắm nhìn nàng, nhưng thư từ vẫn không dứt. Hắn còn đáp ứng sẽ lấy ngôi Hoàng hậu để đón nàng về, nhưng ngôi vị chí tôn kia há là thứ hắn muốn là có được sao?
Phó Kỳ cũng chỉ ngẫu nhiên hồi đáp một phong thư, coi hắn như một đường lui cho mình. Nàng tính toán nếu thật sự không còn lựa chọn nào khác thì đành gả cho hắn, dù sao làm Tần Vương phi cũng là hoàng thân quốc thích, vẫn hơn là gả cho một thư sinh nghèo túng, hèn mọn.
Trong viện của Thừa tướng phu nhân, Phó Nguyên kể chuyện thú vị về một tiểu thϊếp trong nhà giả mang thai để tranh sủng, cuối cùng bị vạch trần, chọc cho Phó phu nhân cùng Phó Dao bật cười giòn giã.
Phó Nguyên liền nắm lấy tay Phó Dao, dặn dò: “Dao Dao à, ta biết muội từ nhỏ đã luôn mong muốn một đời một kiếp chỉ có một phu quân duy nhất, nhưng chớ nói Thái tử, ngay cả gia đình thường dân cũng khó lòng có được điều đó. Nếu Điện hạ muốn đón trắc phi, muội làm chính thê ắt phải rộng lượng đôi chút, ngàn vạn lần đừng hồ đồ làm càn, để rồi mang tiếng ghen tuông, bị các đại thần dâng tấu buộc tội đấy.”
Phó Dao khẽ nắm lại tay nàng, đáp: “Muội biết rồi, đại tỷ tỷ.”
Phó Nguyên hiểu rõ người muội muội này từ nhỏ đã ảo tưởng sau này sẽ gả cho một vị đại anh hùng đỉnh thiên lập địa, chỉ yêu mình nàng. Vậy mà sau này, nàng lại đột ngột đồng ý gả cho Thái tử.
Thái tử Điện hạ tuy ôn nhu săn sóc, nhưng sau này ắt sẽ có tam cung lục viện, nàng vô cùng lo lắng Phó Dao sẽ nghĩ quẩn trong lòng, tự làm mình tủi thân.
Đúng lúc này, đột nhiên có hạ nhân đến bẩm báo: “Bẩm Điện hạ, phu nhân, đại tiểu thư, Tần Vương đã đến! Người nói muốn chúc mừng Thái tử Điện hạ cùng Tam tiểu thư kết duyên trăm năm, còn đặc biệt chuẩn bị hạ lễ.”
“Hắn ta đến đây làm gì?” Phó Nguyên nhíu chặt đôi mày thanh tú. Tần Vương ở kinh thành luôn hành sự điệu thấp, phủ Phó gia bọn họ cùng Tần Vương phủ vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, sao lại cố tình chọn đúng ngày hồi môn của muội muội để đến chúc mừng làm gì chứ?
Bàn tay Phó Dao giấu trong tay áo khẽ siết chặt. Tiêu Tĩnh Ngọc đương nhiên là vì Phó Kỳ mà tới. Hắn thích Phó Kỳ nhiều năm như vậy, nhưng lại chưa từng giáp mặt nói lấy một lời, mỗi khi chỉ có thể lợi dụng các loại yến tiệc, từ xa ngắm nhìn nàng một cái đầy đắm đuối.
Nàng yêu Tiêu Tĩnh Ngọc đến hèn mọn, Tiêu Tĩnh Ngọc yêu Phó Kỳ làm sao không phải cũng hèn mọn như vậy đâu?
Thừa tướng phu nhân quay sang Phó Dao nói: “Dao Nhi à, Tần Vương tuy vô quyền vô thế, nhưng xem như là hoàng thúc của con. Cứ theo mẫu thân đi một chuyến, kẻo lại mất đi lễ nghĩa.”
Phó Dao có chút giận dỗi nghĩ thầm, hắn ta đâu phải đến để thăm ta, ta cần gì phải vội vàng đến gặp mặt? Nàng vùi mình vào lòng Thừa tướng phu nhân làm nũng: “Mẫu thân, con không muốn đi, con muốn ở lại trò chuyện cùng đại tỷ tỷ thêm một lúc nữa.”