Điều kỳ lạ là Phó Dao chỉ bận lòng suy nghĩ làm sao để chung sống với các vị phi tần kia, mà không hề chia sẻ sự bất mãn hay đố kỵ về phu quân mình với bất kỳ ai.
Tiêu Giai thân là Thái tử, hẳn là càng cần một vị Thái tử phi hiền huệ, rộng lượng, có thể giúp chàng giữ yên ổn hậu viện.
Đang lúc miên man suy nghĩ, một vị phi tần có tuổi hơn chợt nắm lấy tay nàng, nói: “Thái tử phi cần phải nỗ lực hơn nữa, sớm ngày khai chi tán diệp vì hoàng thất, trong cung đã lâu không có hỉ sự rồi.”
Những người khác cũng nhao nhao tiếp lời, nhắc đến nào là tọa thai dược, nào là bí quyết sinh nở. Phó Dao lần đầu tiên mới hay biết chuyện mang thai lại có nhiều chuyện phức tạp đến vậy.
Phó Dao mỉm cười đáp qua loa, tuy ngoài mặt chẳng biểu lộ điều gì, song trong lòng đã ghi nhớ.
Đây cũng là điều Hoàng hậu vẫn luôn dặn dò nàng – để đảm bảo hoàng trưởng tôn là đích trưởng tử của chính cung, Hoàng hậu còn hứa hẹn cho nàng nửa năm thời gian, sau nửa năm mới thu xếp nạp thϊếp cho Thái tử.
Phó Dao đột nhiên cảm thấy mình gả vào hoàng cung giống như chỉ để sinh con. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào bụng nàng, trong lòng tùy ý phỏng đoán nàng có dễ sinh nở không, khi nào sẽ có con, đứa trẻ sẽ là nam hay nữ?
Cảm giác này khiến Phó Dao vô cùng khó chịu. Song, nghĩ đến là vì Tiêu Giai sinh con, nàng cũng chỉ đành cam tâm tình nguyện chấp nhận.
Vạn quý phi giữ Phó Dao ở lại dùng cơm trưa, lại cùng nàng nói rất nhiều chuyện riêng tư, ý muốn lôi kéo rất rõ ràng.
Phó Dao vẫn luôn cẩn trọng ứng đối, cuối cùng không nói sai lời nào, thuận lợi dùng xong bữa cơm này.
Ban đầu, mối quan hệ vốn đã tốt đẹp. Phó Dao nghĩ về sau, nàng vẫn nên tránh xa Vạn Quý phi. Dù Hoàng hậu không quá kiêng dè vị Quý phi ấy, song mỗi khi nhắc đến, những lời của người đều thấp thoáng ba chữ... yêu nữ mê hoặc.
Phó Dao thân là con dâu của người, tự nhiên không tiện sau lời răn dạy của Hoàng hậu mà lại đi kết giao với kẻ khiến người chướng mắt.
Lúc trở về Đông Cung, Tiêu Giai đã chờ nàng trong tẩm cung: "Dao Dao, nàng trở về thật đúng lúc. Ngày mai là ngày hồi môn, hãy xem còn có điều gì cần chuẩn bị, ta sẽ cho người sắp xếp."
Tiêu Giai quả là một người phu quân hết mực săn sóc. Những việc này vốn dĩ chàng có thể buông xuôi cho kẻ dưới, song lại đích thân đốc thúc, vừa là trọng thị ngày hồi môn, vừa là quý trọng vị Thái tử phi là nàng.
Phó Dao cầm danh mục quà tặng lên xem qua một lượt, khẽ nói: "Điện hạ, ngần này đã quá nhiều rồi, e rằng Phủ Thừa tướng sẽ không dung chứa nổi."
Tiêu Giai nắm lấy tay nàng, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng: "Nàng là thê tử của ta, đây cũng là thể diện của nàng. Dù có nhiều hơn nữa cũng vẫn chưa đủ."
Phó Dao khẽ mỉm cười: "Đa tạ Điện hạ."
Tiêu Giai ôm nàng vào lòng: "Phu thê vốn là một thể, chớ cần đa tạ."
Phó Dao vòng tay ôm lấy eo chàng, tựa đầu vào l*иg ngực ấm áp. Cuộc sống như vậy cũng không tệ. Dù trong cung luôn tiềm ẩn sóng gió, nhưng Tiêu Giai nguyện ý kính trọng nàng, yêu thương nàng, mà nàng lại có Phó gia làm chỗ dựa. Chỉ cần cẩn trọng đề phòng, chắc chắn sẽ không xảy ra sai sót nào.
Cứ thế bình an tĩnh lặng, là đủ rồi.
Mà muốn có được sự bình an đó, nàng cần phải hoàn toàn quên đi Tiêu Tĩnh Ngọc.