Chương 11

Vạn quý phi nhân cơ hội nắm lấy cổ tay hắn, ngón tay mềm mại khẽ vuốt ve: “Rõ ràng biết nàng sẽ không tới, cớ sao còn khiến ta đi thỉnh. Hơn nữa, nếu giờ đây bại lộ thân phận của ta, ngoài việc đánh rắn động cỏ thì còn ích lợi gì đây?”

“Tiêu Tĩnh Ngọc, chẳng lẽ ngươi đã động lòng với nàng rồi ư?”

Tiêu Tĩnh Ngọc không phủ nhận, chỉ ghì lấy chiếc cằm trơn mịn của nàng, lạnh giọng nói: “Làm những việc ngươi nên làm, chớ vọng tưởng dò xét tâm tư của ta.”

Vạn quý phi khẽ cười một tiếng, rồi từ từ ngồi dậy: “Giá như năm xưa ta đối với ngươi chân tình hơn một chút, ắt hẳn cảnh tượng giữa ta và ngươi đã chẳng như hôm nay.”

“Cuộc đời ta chỉ yêu một người.” Tiêu Tĩnh Ngọc thu Kim Bộ diêu vào ống tay áo, xoay mình bước vào ám đạo trong nội thất: “Tiếp tục theo dõi nàng, bất kể chuyện lớn nhỏ, ta đều phải tường tận.”

Vạn quý phi nhìn bóng dáng hắn rời đi, cuối cùng chỉ đành cười khổ một tiếng, rồi lại nằm xuống: “Dẫu sao cũng chẳng thể quay về được nữa.”

Đến khi Tiêu Tĩnh Ngọc cảm nhận được đau đớn, lòng bàn tay hắn đã đầm đìa máu tươi. Chiếc Kim Bộ diêu dính máu nằm trọn trong lòng bàn tay hắn.

Hắn ngắm nhìn chiếc bộ diêu nhuốm máu, vẻ mơ hồ, tựa như chính tâm trạng ngổn ngang trong lòng hắn.

Phó Dao đã như ý hắn mong muốn gả cho Tiêu Giai, lại còn thành công đoạt được tín nhiệm của chàng, há chẳng phải hắn nên vui mừng ư?

Thế nhưng vì cớ gì, khi hắn đọc những thư từ truyền về, chứng kiến cảnh Phó Dao cùng Tiêu Giai quấn quýt triền miên đêm tân hôn, rồi sáng hôm sau lại tình ý nồng nàn, hắn lại không kìm lòng được muốn gặp Phó Dao?

Cớ sao khi trông thấy chiếc Kim Bộ diêu bị nàng tùy tiện vứt bỏ, hắn lại không ngừng siết chặt cây trâm nhọn hoắt, mặc cho máu tươi rỉ ra, chỉ như vậy mới có thể tìm thấy chút kɧoáı ©ảʍ?

Rốt cuộc hắn đang bất an điều gì? Lại đang sợ hãi chuyện gì?

Sáng hôm sau, Phó Dao thỉnh an Hoàng hậu xong xuôi, quả nhiên lại đến Y Lan cung.

Thân thể Hoàng hậu vốn suy yếu, bệnh kinh niên không khỏi, dần dà không thích người quấy rầy, bởi vậy các cung phi đa phần đều thuận theo ý bà, dứt khoát chạy đến Y Lan cung thỉnh an.

Khi Phó Dao tới nơi, nàng liền trông thấy các vị phi tần đang tụ họp chuyện trò. Cả tam cung lục viện phi tần hội tụ, khiến người nhìn qua chỉ thấy hoa mắt.

Vạn quý phi nồng nhiệt kéo tay nàng, lần lượt giới thiệu mọi người. Phó Dao lễ nghĩa chu đáo, vừa không có vẻ nịnh bợ, lại chẳng hề kiêu ngạo quá mức, lần lượt hành lễ với các vị phi tần.

Đương kim Thánh Thượng vốn ái mộ mỹ nhân, hậu cung toàn là tuyệt sắc giai nhân hàng đầu, chỉ tiếc duyên con nối dõi mỏng manh, đến nay cũng chỉ có ba vị hoàng tử và một công chúa. Ngay cả Vạn quý phi, người sủng quan lục cung, cũng chưa có con nối dõi.

Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến Hoàng hậu cam tâm tình nguyện ủy quyền, an tâm dưỡng bệnh trong cung.

Phó Dao nhìn khắp căn phòng đầy rẫy những mỹ nhân tranh kỳ khoe sắc, nhìn những nụ cười hoặc giả dối hoặc ẩn chứa dụng ý riêng của họ, nàng đột nhiên nảy sinh một tia sầu lo.

Tiêu Giai chẳng phải nam tử tầm thường, chàng là Thái tử của một quốc gia, từ nhỏ đã được Thái phó dạy dỗ về tam cương ngũ thường, xưa nay chỉ làm điều phải lẽ, tuyệt không tùy hứng làm bậy.

Vậy thì ngày sau, chàng hẳn cũng sẽ có rất nhiều cơ thϊếp, cũng sẽ như Thái hậu và Hoàng hậu kỳ vọng mà ban mưa móc đều khắp, rồi sẽ có rất nhiều con nối dõi. Trong hậu cung ắt sẽ tràn ngập những đả kích ngấm ngầm hay công khai, những cuộc lừa lọc, tranh đoạt...