Ánh dương yếu ớt từ song sắt nhỏ hẹp rọi vào, từng bông tuyết vụn bị gió bắc cuốn theo, ào ào rơi xuống trên đám cỏ khô úa tàn, mặt đất dường như được phủ một lớp tuyết trắng tinh.
Hầm ngục càng thêm âm u ẩm ướt, trên vách tường loang lổ vết máu, mùi hôi thối cùng mùi máu tươi hòa lẫn trong không khí, xộc thẳng vào mũi khiến lục phủ ngũ tạng như lộn nhào, đến nỗi hít thở cũng khó khăn.
Phó Dao khoác trên mình bộ áo tù đơn bạc, ô uế, tựa vào vách đá lạnh lẽo thô ráp. Ánh mắt nàng bất động, sắc lạnh đượm vẻ chết chóc, chằm chằm nhìn từng lớp tuyết trắng mỗi lúc một dày thêm bên ngoài.
Gió lạnh từng đợt từng đợt ùa vào, thân thể nàng đã lạnh thấu xương, thế nhưng lại giống kẻ đã chết, không hề hay biết, cũng chẳng mảy may động đậy.
Phó Dao trước nay vẫn luôn rõ Tiêu Tĩnh Ngọc không hề để tâm đến mình, song lại không ngờ rằng dù nàng có cố gắng đến mấy, Tiêu Tĩnh Ngọc cũng sẽ chẳng thèm liếc nàng thêm một cái.
Thuở mới bị giam vào nơi này, nàng không ngừng kêu gào đám cai ngục, chỉ mong được gặp lại Tiêu Tĩnh Ngọc một lần. Sau này, giọng nói đã khản đặc, cũng chẳng thể nhìn thấy cố nhân mà nàng đêm ngày tơ tưởng.
Dường như chính lúc này nàng mới nhận ra, Tiêu Tĩnh Ngọc là kẻ máu lạnh bạc tình đến nhường nào. Nàng chỉ ôm ấp chút hy vọng cuối cùng, nghĩ rằng có lẽ Tiêu Tĩnh Ngọc từng dành cho nàng một chút tình nghĩa, sẽ ban cho nàng một con đường sống.
Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài phòng giam truyền đến tiếng bước chân mơ hồ từ xa vọng lại, từ xa đến gần, cuối cùng dừng lại trước cửa lao.
Kẻ cầm đầu là một tên thái giám, vận mãng bào thêu hoa văn ẩn màu đỏ tía, tay cầm một mảnh khăn lụa tẩm hương, đứng trước cửa lao, lấy khăn che kín miệng mũi.
Y liếc nhìn vào trong một cái, trên mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ cùng khinh thường, đoạn cất giọng the thé nói với kẻ phía sau: “Ngẩn ra đó làm gì, còn không mau làm đi, định hun chết ta sao?”
Tên cai ngục vội vàng mở cửa phòng giam, một tên thái giám trẻ bưng rượu độc bước vào, quát lên với Phó Dao: “Bệ hạ ban cho ngươi chén rượu độc, còn không mau quỳ xuống tạ ơn!”
Phó Dao cứng đờ ngẩng đầu, nhìn thấy trên khay đặt một chén rượu ánh kim lấp lánh.
Lòng Phó Dao tựa hồ rơi xuống hầm băng: “Ta muốn xem thánh chỉ.”
Phía sau Lưu tổng quản có một thái giám nhỏ hai tay nâng thánh chỉ. Theo lẽ thường, y phải tuyên đọc thánh chỉ trước, rồi chứng kiến Phó Dao uống cạn chén rượu độc, đợi nàng tắt thở mới trở về phục mệnh. Song, vì ghê tởm nơi ngục tù dơ bẩn này, y đã bỏ qua bước tuyên đọc thánh chỉ.
Giờ đây Phó Dao muốn xem, y cũng chỉ đành phất tay, sai thái giám kia đưa cho nàng.
Đôi tay Phó Dao đã đông cứng, những ngón tay vốn thon dài trắng nõn giờ đây sưng đỏ thô ráp. Nàng cố gắng rất nhiều lần mới cầm được thánh chỉ mà mở ra, đập vào mắt nàng là ấn ngọc đỏ tươi: “... Thái tử Tiêu Giai, Thái tử phi Phó Dao, âm mưu tạo phản, mơ ước ngôi vị chí tôn, ban cho chén rượu độc một ly...”