Cách khu chung cư của cô gái kia chừng vài chục cây số, một bệnh viện lớn lại chính là nơi bị thiên thạch rơi xuống nhiều nhất.
Tại một phòng bệnh yên tĩnh ở tầng cao, một nữ sinh trẻ đang mê man nằm trên giường. Dáng dấp cô không tệ, thậm chí có thể nói là xinh đẹp, chỉ là sắc mặt tái đến dọa người, đôi môi không hề có chút màu sắc nào. Lông mày cô khẽ nhíu lại, như đang mơ thấy điều gì đó chẳng lành.
Ngay căn phòng bên cạnh, cũng có một người đang hôn mê, một người đàn ông.
Hắn có hàng lông mày kiếm sắc nét, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại. Dưới mắt phải còn lưu lại một vết thương kéo dài, trông như vừa mới lành. Không rõ vì cơn ác mộng nào, hàng chân mày hắn cũng khẽ nhíu lại, đồng điệu đến kỳ lạ với người con gái bên kia vách.
Cả hai cứ như thế chìm trong giấc ngủ sâu không hồi kết, không rõ đã trải qua bao ngày. Cho đến một hôm…
Nữ sinh nằm trên giường bệnh đột nhiên bật dậy.
“Sư phụ!”
Cô hô to một tiếng, giọng nói vang dội phá tan sự tĩnh mịch. Vì động tác quá mạnh, xương cốt toàn thân cô phát ra những tiếng “răng rắc” khô khốc.
Đôi mắt cô mở to hoang mang đảo quanh căn phòng trắng toát trước mặt.
Mùi hương của thuốc sát trùng thoang thoảng len lỏi vào mũi, một mùi hương quen thuộc, đã từng xa cách rất lâu…
Là… bệnh viện?
Lục Quân Yểu ngơ ngác.
Sao lại có thể? Chẳng phải cô… đã…
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, ánh mắt cô trợn to, đầy vẻ kinh hoảng. Ký ức như dòng thác đổ về, hỗn loạn và vỡ vụn.
Cô tên là Lục Quân Yểu. Một sinh viên mới tốt nghiệp, học lực tạm ổn, cuộc sống bình thường như bao người. Nhưng ít ai biết, cô đã từng… đi qua một thế giới khác.
Một nơi không có hoàng đế, không có luật pháp, chỉ có sức mạnh là lẽ phải.
Ở đó, ai mạnh thì sống, ai yếu thì bị giẫm đạp. Nội lực quyết định địa vị, võ công phân định sinh tử. Còn nếu không đủ mạnh? Vậy thì học dùng độc dược và ám khí để giữ mạng.
Với một người đến từ thế kỷ 21 như cô, thế giới ấy vừa hoang dại, vừa tàn nhẫn. Nhưng may mắn là, khi xuyên đến đó, cô nhập vào thân thể một bé gái ba tuổi và bên cạnh cô, luôn có một người đàn ông.
Một người mạnh mẽ đến mức không ai dám khinh thường.
Người đó nuôi cô, dạy cô, bảo vệ cô suốt những năm tháng trưởng thành.
Hắn không giống kẻ thường. Chưa bao giờ bắt nạt kẻ yếu, trái lại thường xuyên hành hiệp trượng nghĩa, trừng trị những kẻ tàn ác. Danh tiếng của hắn vang dội khắp giang hồ, người cầu xin được hắn che chở ngày một nhiều.
Cuối cùng, hắn lập ra một tòa sơn trang mang cái tên rất ngược đời: “Đi Ngược Dòng.”
Không thuận theo dòng chảy thế gian. Mà đi ngược lại.
Ngược dòng mà sống.