Chương 44

Tiết Nghi Ninh không đáp, chỉ nhìn về phía cửa sổ, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Không biết vì chuyện gì mà hắn lại đến kinh thành, vốn đã bị truy nã khắp nơi, bây giờ lại còn bệnh nặng… Phải làm sao bây giờ, phải làm thế nào đây? Lá bùa bình an của Mã tiên cô không có tác dụng sao?

Hoá ra hắn bị bệnh từ năm đó, trên đường đi chắc hẳn rất vất vả, đã trốn thoát rồi, sao lại quay lại chứ?

Trở về từ Thải Vân Trai, nàng lập tức sai Tử Thanh đi kiểm kê nhân sâm.

Nàng gả vào Lạc gia, đương nhiên có rất nhiều của hồi môn, trong đó có một củ nhân sâm trăm năm tuổi, vẫn luôn được cất giữ cẩn thận.

Hai năm qua, quà biếu tặng cũng có một ít nhân sâm, nàng chọn ra những củ tốt nhất. Nàng lại sợ không đủ nên cho thêm linh chi, tổ yến và một trăm lượng bạc vào, sai người đặt ở mái hiên của kho củi cũ trong con hẻm nhỏ phía sau phủ.

Sáng sớm hôm sau, nàng đến kiểm tra, đồ ở đó đã biến mất. Có người bán hàng rong đi qua con hẻm nhỏ, rao bán dây buộc tóc, kẹo mạch nha, trống bỏi, nhưng không thấy bóng dáng Thích Tiến, cũng không nghe thấy tin tức gì về loạn đảng tiền triều.

Cuộc sống trong hậu viện của Lạc gia vẫn bình lặng như vậy, dường như muốn nói với nàng rằng không có chuyện gì xảy ra, hắn đã khỏi bệnh, bình an rời khỏi kinh thành.

Nhưng Lạc Tấn Vân vẫn bận rộn, ngày nạp thϊếp sắp đến, hắn không có thời gian để ý đến chuyện khác.

Có thể thấy, bọn họ vẫn còn ở kinh thành, triều đình vẫn đang truy lùng.

Tiết Nghi Ninh mất ngủ, lại chán ăn khiến Hoàng Thúy Ngọc thấy vậy liền vui mừng, nói bóng nói gió, an ủi nàng rằng chuyện phu quân nạp thϊếp là chuyện nhỏ, đừng làm tổn hại đến sức khỏe của mình.

Hoàng Thúy Ngọc sắp sinh, chắc khoảng hơn một tháng nữa. Mà trước đó, Hạ Liễu Nhi sẽ được nạp vào cửa. Chu ma ma, nhũ mẫu của Lạc Tấn Vân, từng nói chuyện phiếm với mọi người trong phủ, nói Hạ cô nương dễ sinh con, chắc chưa đến cuối năm sẽ có tin vui. Chuyện vui của Lạc gia cứ nối tiếp nhau không ngừng.

Chuyện vui của Lạc gia đúng là liên tiếp không dứt, chỉ có Tiết Nghi Ninh, ngày ngày bận rộn với những chuyện vui này, bản thân lại ngày càng tiều tụy, sầu muộn, khiến người bên cạnh nhìn mà xót xa.

Ba ngày trước khi Hạ Liễu Nhi vào cửa, nàng ta được đưa từ Vạn Phúc Viên đến tiểu viện ở phía Tây Bắc.

Hôm sau khi Hạ Liễu Nhi chuyển đến tiểu viện, sáng sớm Ngọc Khê đã đến bẩm báo với Tiết Nghi Ninh rằng trong phòng Hạ Liễu Nhi xuất hiện một con rết to, khiến nàng ta sợ hãi đến mức mặt mày tái mét, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Mấy hôm trước đúng là có mưa dầm, tiểu viện ở phía Tây Bắc cũng ít khi thấy ánh mặt trời, nói có rết cũng là chuyện bình thường. Tiết Nghi Ninh thầm trách mình sơ suất, do dự một lúc rồi quyết định tự mình đến đó xem sao.

Không ngờ vừa bước vào sân đã thấy Lạc Tấn Vân đến. Hắn đang ở trong phòng với Hạ Liễu Nhi. Khóe mắt Hạ Liễu Nhi đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, trông rất đáng thương.

Tiết Nghi Ninh không ngờ hôm nay Lạc Tấn Vân lại ở nhà, nếu biết, nàng đã đoán ra hắn sẽ đến đây. Vậy thì nàng tuyệt đối sẽ không đến, có vẻ như cố tình quấy rầy hai người.

Nhưng đã đến rồi, nàng đành phải gác bỏ những suy nghĩ đó sang một bên, nói với Lạc Tấn Vân: “Nghe nói ở đây có rết nên ta đến xem sao.”

Hạ Liễu Nhi đứng dậy hành lễ với nàng: “Thϊếp thân bái kiến phu nhân.”

Tiết Nghi Ninh còn chưa kịp đáp lời thì nàng ta đã loạng choạng ngã xuống đất, thân hình mảnh mai nằm trên sàn nhà, trông rất đáng thương, như thể nàng đang bắt nạt người ta vậy.

Nàng đành phải nói với Phân Nhi: “Đỡ cô nương dậy đi, nàng ta yếu ớt như vậy, nằm trên sàn lạnh không tốt.”

Phân Nhi vội vàng đỡ Hạ Liễu Nhi dậy. Tiết Nghi Ninh nói: “Chỗ này đã được dọn dẹp cẩn thận rồi, nhưng mấy hôm nay trời mưa, không ngờ lại có rết bò vào. Hạ cô nương có bị thương không?”

Hạ Liễu Nhi lắc đầu: “Đa tạ phu nhân quan tâm, may mà phát hiện kịp thời, không bị thương. Chỉ là con rết đó quá to, đột nhiên nhìn thấy nên thϊếp thân hơi sợ, làm phu nhân chê cười rồi.”

“Không sao là tốt rồi.” Tiết Nghi Ninh nói: “Ta sẽ sai người dọn dẹp lại vườn, rắc thêm vôi bột, lưu huỳnh, rồi đốt than trong phòng, chắc sẽ đỡ hơn, vài hôm nữa là ổn thôi.”

Hạ Liễu Nhi đáp: “Đa tạ phu nhân.”

Lúc này, Phân Nhi đỡ Hạ Liễu Nhi ngồi xuống. Có lẽ vì quen tay nên không suy nghĩ nhiều, nàng ta lại đỡ Hạ Liễu Nhi ngồi xuống bên cạnh Lạc Tấn Vân.

Đó là chiếc trường kỷ (*) có đặt bàn trà nhỏ, nằm ở vị trí trung tâm của căn phòng, là nơi dành cho chủ nhân hoặc khách quý ngồi.

(*) Trường kỷ: ghế dài.

Lạc Tấn Vân ngồi bên trái, Hạ Liễu Nhi ban đầu ngồi bên phải, bây giờ Phân Nhi lại đỡ nàng ta về chỗ cũ.

Nhưng nếu Tiết Nghi Ninh đến thì nàng phải ngồi ở vị trí bên cạnh Lạc Tấn Vân, còn Hạ Liễu Nhi ngồi phía dưới.