Chương 4

Thích Kim Quý và Thích Đại Thành ôm nhau khóc ròng một ngày một đêm, sau khi an táng Tôn Tú Trân, hai cha con tiếp tục vật lộn với cuộc sống nghèo khó.

Thời kỳ cải cách mở cửa đã mang đến cơ hội cho Thích Kim Quý.

Đến lúc tuổi già, ông mới khó khăn lắm mới có được một tiệm rèn của riêng mình, cuối cùng cũng có thể phô diễn tài năng.

Cửa tiệm vốn được dựng lên từ một tứ hợp viện nhỏ, đổ nát. Gọi là tứ hợp viện nhưng thực ra chẳng hề vuông vức hay cân đối, cả cái sân chỉ có hai gian phòng nhỏ phía trước sắp sập và một cái sân nhỏ phía sau đầy cỏ dại.

Thích Kim Quý đã dùng hết tiền tiết kiệm cả đời cộng thêm vay mượn khắp nơi để mua nó.

Vì cái sân này, Thích Kim Quý coi như đã đem hết số tiền tiết kiệm dưỡng già của mình đổ vào đó.

Sau khi mua cái sân, ông biến hai gian phòng phía trước thành một cửa tiệm nhỏ, phía sau sân lại xây thêm hai gian phòng, bên trái dựng một cái lều tạm.

Hai gian phòng kia một cái dùng làm phòng ngủ, một cái đặt lò lửa, đe và các dụng cụ khác dùng làm xưởng, cái lều tạm thì dùng làm bếp.

Ông dọn dẹp sân vườn gọn gàng sạch sẽ, thay đổi hoàn toàn vẻ đổ nát trước kia, khiến mọi người trong xóm cũ đều thích đến sân nhà ông để trò chuyện.

Tay nghề Thích Kim Quý tốt, người đến sửa nồi vá chậu ngày càng nhiều, người mua tranh sắt do ông làm cũng ngày càng nhiều, cuộc sống dần dần trở nên sung túc.

Món nợ mà ông đã vay để mua cái sân này cũng dần dần được trả hết sau vài năm, thậm chí còn thuê thêm một người làm, một thanh niên trẻ hơn 20 tuổi tên Đại Thuyên.

Thích Kim Quý coi nghề của mình như báu vật, nhưng con trai ông, Thích Đại Thành, lại hoàn toàn trái ngược.

Thích Đại Thành không thích nghề rèn, quyết tâm theo con đường công chức. Con trai thợ rèn mà có thể ăn lương nhà nước, cũng coi như làm rạng danh gia đình rồi.

Thích Kim Quý rất vui, vui xong lại sầu, con trai không làm nghề rèn, vậy thì tay nghề tốt kia không có người kế nghiệp rồi!

Dù sao đi nữa, niềm vui vẫn chiếm ưu thế, ông Thích cứ gặp ai là lại nói: "Lương nhà nước đấy, đâu phải ai muốn cũng có được?"

Nực cười!

Người ở quê thì mong lên thành phố, người thành phố lại muốn ra nước ngoài, còn người nước ngoài có khi lại mơ thành người ngoài hành tinh. Điểm xuất phát quyết định mục tiêu, nhưng một khi đã đạt được rồi, có lẽ nên tự nhủ với lòng "thế là đủ", bằng không cuộc sống sẽ mệt mỏi lắm.