Hồi Phó Sĩ Ẩn xuống nông thôn, ông thấy làm bí thư thôn cũng khá tốt.
Bí thư dù sao cũng là một cán bộ, người khác ăn cám ăn rau, bí thư lại lén ăn bánh bao chay trắng, sự ưu ái này thật sự không chê vào đâu được.
Phó Sĩ Ẩn bị thu hút bởi chức bí thư thôn, không còn muốn nối nghiệp cha nữa, trái lại bỏ võ theo văn, nhắm vào con đường công chức.
Đúng là cha nào con nấy, có một người cha xảo quyệt như Phó Đống Lương, Phó Sĩ Ẩn trong hàng ngũ công chức tự nhiên như cá gặp nước, làm ăn phát đạt, đắc ý không thôi.
Ông nội của Thích Tiểu Mộc tên là Thích Kim Quý, cả đời làm nghề rèn sắt gia truyền. Sửa nồi sắt, bình thép là chuyện nhỏ, nhưng tranh sắt do ông làm mới thực sự là tinh xảo.
Đáng tiếc, thời đó người dân bình thường còn chẳng đủ ăn, làm gì có tiền mua nổi cái nồi nấu cơm, ai mà rảnh rỗi đi mua tranh sắt làm gì?
Cho dù có muốn mua, cũng chẳng tìm đâu ra. Những năm đó, hễ nhà nào có chút sắt thép thì đa phần đều giao nộp cho nhà nước để tham gia phong trào luyện thép quy mô lớn, mong muốn nhanh chóng vượt qua Anh, đuổi kịp Mỹ, thực hiện công nghiệp hóa đất nước, vậy thì lấy đâu ra sắt mà làm tranh sắt?
Thích Kim Quý nghèo đói gần hết đời, sống độc thân gần nửa đời. Nhà nghèo, chẳng cô gái nào chịu theo, gần 30 tuổi mới cưới được vợ.
Vợ ông tên Tôn Tú Trân, năm cưới bà 27 tuổi, hồi đó coi như là gái ế rồi.
Tôn Tú Trân không tệ, khá đoan trang, chỉ là số phận không may, cả ngày ốm yếu vật vờ.
Dù đẹp đến mấy, thanh niên bình thường cũng chẳng dám rước, ai mà chẳng thực tế, dù học vấn có thấp đến đâu cũng biết nếu không có gia thế như Giả Bảo Ngọc thì đừng mơ che chở cho một người mong manh như Lâm Đại Ngọc - làm gì có tiền mà chữa bệnh cho cô ấy chứ!
Thích Kim Quý cũng vì bị dồn vào đường cùng nên mới dám cưới Tôn Tú Trân, sức khỏe yếu thì đành chịu vậy, dù sao cũng hơn cả đời độc thân.
Nói về tính tình của Tôn Tú Trân, thì phải nói là tuyệt vời, hàng xóm láng giềng nhắc đến bà không ai là không tấm tắc khen ngợi. Bà và Thích Kim Quý sống với nhau, tuy thanh bần nhưng hai vợ chồng chưa từng cãi vã hay giận dỗi.
Thích Kim Quý nâng niu Tôn Tú Trân như báu vật trong lòng bàn tay, nhưng tiếc là có yêu thương đến mấy cũng không thắng nổi số mệnh.
Sau khi sinh Thích Đại Thành, sức khỏe của Tôn Tú Trân ngày càng suy yếu, năm Thích Đại Thành 17 tuổi, bà trút hơi thở cuối cùng.