Chương 2

Một đứa trẻ sơ sinh không thể có quá nhiều mối quan hệ với quá nhiều người, quá nhiều việc.

Bởi vậy, ở đây chỉ nói về quan hệ huyết thống của Thích Tiểu Mộc và Phó Hủy Thư trong các mối quan hệ xã hội - hay chính là gia thế của họ.

Khi đó, nhà họ Thích và nhà họ Phó cùng sống trên một con phố.

Nhà họ Thích ở dãy nhà tập thể đầu phố, nhà họ Phó ở khu doanh trại quân đội giữa phố, hai nhà cách nhau 500 mét, nửa cây số, không xa.

Cha của Thích Tiểu Mộc là Thích Đại Thành và cha của Phó Hủy Thư là Phó Sĩ Ẩn là bạn học đại học, ít nhiều cũng có chút tình nghĩa. Cả hai có một điểm chung lớn, đều là công chức nhà nước sống bằng đồng lương cố định.

Trong điểm chung này, họ lại có một điểm khác biệt rất lớn: Thích Đại Thành làm việc tại Bộ phận Kỹ thuật của Cục Lưu trữ, coi như là một công việc nhàn tản trong một cơ quan ít bổng lộc, chẳng có gì đáng kể để kiếm chác, quanh năm suốt tháng chỉ ăn cái đồng lương chết dí không đủ no mà cũng chẳng chết đói.

Phó Sĩ Ẩn thì ngược lại, ban đầu ông làm việc một thời gian ở Phòng Đất đai Xây dựng của Cục Tài nguyên Đất đai, sau đó dần dần leo lên mấy bậc, kiếm được chân béo bở, bổng lộc cứ gọi là chảy vào như nước.

Xét về năng lực cá nhân, Thích Đại Thành và Phó Sĩ Ẩn ngang tài ngang sức, đều là kiểu người giỏi tùy cơ ứng biến, vậy thì tại sao Thích Đại Thành cả đời chỉ có thể ăn lương chết dí còn Phó Sĩ Ẩn lại có thể thăng cấp liên tục?

Ngoài đặc thù của cơ quan ra, còn lại, có lẽ phải truy ngược về thế hệ trước đó của họ.

Ông cố của Phó Hủy Thư, Phó Truyền Bảo là một sĩ quan, từng đánh giặc gϊếŧ người, sinh ra một người con trai - ông nội của Phó Hủy Thư, Phó Đống Lương - ông ấy cũng là một sĩ quan.

Hai cha con Phó Truyền Bảo và Phó Đống Lương đã từng bị đấu tố trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa.

Vừa bị đấu tố, tiểu công tử Phó Sĩ Ẩn cũng buộc phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức một hai năm.

Phó Truyền Bảo bây giờ tuổi đã cao, không chịu nổi gian khổ nữa, hai chân duỗi thẳng mà đi.

Phó Đống Lương tuy tuổi cũng không còn trẻ, nhưng so với cha mình thì dù sao vẫn là người trẻ hơn, vẫn kiên cường dùng tấm thân già chống chọi và vượt qua được.

Sau này khi được minh oan, gia đình Phó Đống Lương lại bắt đầu cuộc sống hạnh phúc.