Chương 8

"Vẫn chưa quen ạ."

Trạm Thu nghiêm túc bổ sung ngay sau đó: "Tạm thời thôi."

"Thế mà cô ấy hỏi em mấy giờ tan làm à?"

"Cô ấy muốn hỏi vậy thôi ạ."

Chị quản lý thấy khó hiểu, nhưng nghĩ lại thấy ở Trạm Thu thì mọi chuyện đều rất hợp lý.

Từ ngày Trạm Thu đến làm, công việc ở cửa hàng cũng thuận lợi hơn một chút, không chỉ vì vụ lùm xùm của vị khách vô lý tuần trước.

Rất nhiều khách hàng thích nói chuyện với Trạm Thu, lý do đơn giản là Trạm Thu cởi mở đáng yêu, lễ phép nhiệt tình, đối với ai cũng dễ tính – trừ mấy gã biếи ŧɦái ra.

Nụ cười của cô không phải kiểu cười chuẩn mực rập khuôn, mà hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng, rất tự nhiên, không hề e dè chút nào.

Quan trọng nhất là, chị Triệu nhìn nhân viên trước mắt, thầm cảm thán cô ấy sao mà lại lớn lên thế này.

Thời gian rảnh chị ấy thích nghe tiểu thuyết nói, Trạm Thu cứ như nữ chính trong sách vậy, trời sinh nhan sắc khó lòng che lấp, hơn nữa phía trên còn có "quý nhân" – người của tổng bộ đã dặn dò trước.

Môi mỏng, nốt ruồi lệ, mắt phượng, khuôn mặt sắc nét với lông mày đậm; khi không biểu cảm gì, cô ấy có thể nói là lạnh lùng quyến rũ.

Nhưng dưới đáy mắt luôn đọng lại nét dịu dàng và ngây thơ, hòa quyện khí chất độc đáo có một không hai.

Con người dễ rơi vào bẫy "sự tương phản", nhân vật chính trong tiểu thuyết nếu không hoàn hảo sẽ bị "ném đá" đến chết, còn phản diện dù sắp gϊếŧ người, chỉ cần có một ánh mắt do dự thôi là sẽ được cả thế giới tha thứ.

Tương tự, người trông hiền lành mà thân thiện dễ "bắt nạt" thì cũng là chuyện thường tình, không có gì lạ; nhưng khi một người thuộc "hệ" cao lãnh lại mỉm cười với bạn, chắc chắn bạn sẽ thấy vui sướиɠ gấp đôi, và tin rằng mình có điểm gì đó đặc biệt.

Trạm Thu chính là người như vậy.

Lúc cô ấy vừa xuất hiện, tim chị Triệu đập thịch một cái, thầm nghĩ "phía trên" cho nhiều lợi ích thế này, quả nhiên chẳng có gì tốt lành; chị đã chuẩn bị tinh thần để bị cái kiểu "quan hệ" này làm tức chết thêm vài cục u nữa rồi.

Ai ngờ khóe mắt khóe môi Trạm Thu nhanh chóng dịu lại, thân mật gọi: "Chị Triệu."

Cô ấy chuẩn bị quà gặp mặt cho tất cả đồng nghiệp trong cửa hàng, giá trị không nhỏ; không chỉ phóng khoáng, sau vài ngày tiếp xúc, mọi người đều nhận ra cô không những không phải "hổ đội lốt thỏ", mà tính cách còn rất tốt, không ai không thích cô.

Công việc vốn dĩ chẳng cần cô phải vất vả lắm, cửa hàng của họ hoàn toàn không thiếu người; vậy mà cô ấy lại đi làm đúng giờ, việc được giao đều làm, còn chẳng gây ra rắc rối gì, khiến người khác thật sự yên tâm.

Dù thỉnh thoảng "tiểu thư" có không tuân thủ quy định, mọi người cũng không ý kiến gì; bởi vì từ khi cô đến, trợ cấp, tiền thưởng nhiều hơn, áp lực, quy tắc ít đi, thậm chí cả camera giám sát cũng không cần xem lại, cửa hàng này cứ như "nhượng địa" vậy.

Ngay cả chị Triệu cũng không biết "phía trên" rốt cuộc muốn gì.

Lúc này chị ấy chợt phát hiện một sự trùng hợp, nói to: "Tiểu Thu, cái đồ trang sức nhỏ em đang đeo "đυ.ng hàng" với cái cô kia vừa mua kìa."

Trạm Thu cúi đầu nhìn cái huy hiệu cài áo, vẻ mặt không có chút ngạc nhiên nào nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên nói: "Đừng nói chứ, trùng hợp thật đấy nhỉ."

Tất nhiên là không trùng hợp rồi.

Người nhanh nhạy như Trạm Thu, đã sớm nhận ra và xác nhận vị khách kia có cảm tình với mình.