Trạm Thu vừa nói vừa sờ sờ cằm, dường như một cân thịt đó đều nằm hết trên mặt.
Cử chỉ ấy giống như mèo, khiến tâm trạng Thẩm Thanh Từ tốt hơn vài phần, cuối cùng cũng cảm thấy đói bụng.
"Vòng tay đẹp thật."
Cô đưa mắt nhìn theo khen ngợi, là cái vòng cô đã sờ thấy khi kéo cô ấy lại hôn ở nhà Trạm Thu.
"Chị tôi tặng đấy."
"Quan hệ của hai chị em tốt nhỉ?"
"Chị em ruột với nhau thì sao mà không tốt được." Trạm Thu cho rằng điều đó là đương nhiên.
Thẩm Thanh Từ không bình luận gì, nói: "Tôi không có em gái, nên không rõ lắm."
Đáng tiếc Trạm Thu đã có chị gái rồi, không muốn nhận thêm một người nữa.
Món ăn được mang lên, món nào Trạm Thu cũng mời cô nếm thử miếng đầu tiên, hỏi: "Mùi vị thế nào?"
Thẩm Thanh Từ chỉ trả lời một câu: "Rất ngon."
Trạm Thu quan sát vẻ mặt cô, không chắc chắn hỏi: "Thật à?"
"Tôi ăn gì cũng được, chỉ cần ăn được là coi như ngon.
Vì vậy tôi không phải là một người bạn ăn uống tốt, e rằng sẽ làm em thất vọng."
Không cần cô nói, lần trước Trạm Thu đã nhìn ra rồi, cả bàn đồ ăn ở quán cháo niêu lần trước, Thẩm Thanh Từ chỉ ăn nửa bát cháo và vài đũa thức ăn.
Cô ấy luôn nhai kỹ nuốt chậm, khẩu vị không cao.
"Ăn uống thì có gì mà phải thất vọng chứ, em ăn uống khá tao nhã, mình nhìn cũng thích.
Theo như em nói, mình ngược lại mới là một người bạn ăn uống tốt, chị mình không có khẩu vị là lại thích gọi mình đi ăn cùng.
Như vậy nhé, sau này em nhìn mình ăn nhiều vào, biết đâu lại ăn thêm được vài miếng."
Cô ấy lại tự tin cho rằng mình rất kí©h thí©ɧ vị giác người khác.
Thẩm Thanh Từ tò mò, không biết cô ấy ăn gì sẽ thấy dở, và sẽ không vui.
Ăn gói snack thôi cũng có thể bày ra vẻ mặt hạnh phúc rồi.
Lúc đó cô tưởng người này rất dễ "nuôi", sau này mới phát hiện không phải.
Hôm nay đến nhà cô ấy, rồi lại xem thực đơn tối nay, càng biết rõ cô ấy chẳng liên quan gì đến từ "dễ nuôi", chỉ đơn giản là khẩu vị không tệ.
"Trạm Thu."
"Hả?"
"Em có nghĩ ra gì không?"
Trong lúc ăn, Thẩm Thanh Từ vô số lần nhận thấy cô ấy đang nhìn mặt mình, chính xác hơn là môi.
Nửa điểm tâm tư cũng không giấu được.
Ăn gần xong, Trạm Thu luyến tiếc chưa muốn kết thúc, dựa vào nửa chén canh bồ câu để kéo dài thời gian, thành thật nói: "Tạm thời thì chưa."
"Vậy thì lỗ rồi."
Thẩm Thanh Từ vẻ mặt khó đoán.
Trạm Thu ngạc nhiên trước vẻ khẩu thị tâm phi của cô, vẫn tạo bậc thang xuống nước: "Lần sau thử lại nhé."
"Rủi ro lớn, lợi ích nhỏ."
"Rủi ro? Em cứ yên tâm, mình có giấy khám sức khỏe mà."
Trạm Thu hiểu sai ý cô, nghiêm túc giải thích: "Làm trước khi vào làm đấy."
"..."
Bữa ăn này chưa đến một giờ đồng hồ, trước khi thanh toán, Trạm Thu lại nhờ cô ấy giúp mình rút thẻ bài trong game.
Sợ Thẩm Thanh Từ không kiên nhẫn, Trạm Thu bảo cô ấy cứ rút liên tiếp, kết quả vừa ngoài dự đoán lại vừa như nằm trong dự tính, ra hai thẻ SSR, ba thẻ SR.
Trong mắt Trạm Thu như thể đính một mặt trời, nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay Thẩm Thanh Từ, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, giống hệt cặp vợ chồng hiếm muộn đứng dưới chân tượng Quán Âm ban con.
"Trời ơi!!"
Thẩm Thanh Từ ít nhiều cũng hiểu ra: “Tay tôi cũng mát tay nhỉ?"
"Đỉnh quá, lúc nào tay em cũng mát tay như thế à?"
"Hình như thế."
Thẩm Thanh Từ kể về lần team building đầu năm của phòng, mua vé cào, ban đầu cô không hứng thú, bị nhét cho một tờ, rồi tiện tay cào ra mười vạn tệ.