Chương 51

Nếu cậu không tốt, mình có nói chuyện với cậu, ăn cơm với cậu, gọi cậu đến nhà mình không?"

Thẩm Thanh Từ đành nuốt câu "Cậu đúng là chẳng thông minh gì cả" vào bụng.

Rõ ràng thời tiết còn tệ hơn, nhưng cô lại thấy tâm trạng tốt hơn mấy hôm trước rất nhiều.

"Nghe vậy, hình như người nên cẩn thận là mình."

Trạm Thu chợt bị nói trúng tim đen, ngượng ngùng mỉm cười, rồi lại thản nhiên nói với cô: "Cũng không cần quá cẩn thận đâu, mình sẽ nhịn được mà."

Thẩm Thanh Từ: "..."

Trong xe ấm áp dâng lên, mùi hương gỗ thoang thoảng như từ chiếc áo len màu nâu của cô tỏa ra, rồi như những cánh bồ công anh khẽ khàng bay đi theo làn gió ấm áp.

Mùi hương đặc trưng của Thẩm Thanh Từ, theo từng cử động khẽ khàng khi cô nói chuyện hay khẽ mỉm cười, từ từ chiếm lấy khứu giác của Trạm Thu.

Và ở đó, nó thắt một chiếc nơ xinh xắn.

Đến lượt Trạm Thu hỏi cô: “Còn cậu thì sao, đi làm có chỗ nào không vui không?"

Đang nói chuyện thì xe đã chạy đến khu chung cư của Trạm Thu, thủ tục làm xong rất nhanh, đăng ký xong xuôi là lái thẳng xuống tầng hầm.

Thẩm Thanh Từ tập trung nhìn đường, giọng nói không chút che giấu mang theo vẻ lạnh lùng: "Thăng chức quá chậm."

Khu chung cư này không nằm trên trục đường chính, Thẩm Thanh Từ ấn tượng là rất hiếm khi đi ngang qua, nhưng cũng có nghe nói, xem như là một nơi yên tĩnh ẩn mình giữa chốn náo nhiệt.

Bên trong và bên ngoài khu chung cư trồng rất nhiều cây hoa mai mùa đông, Thẩm Thanh Từ vừa mở cửa sổ lúc đăng ký thông tin đã ngửi thấy mùi hoa mai thơm ngào ngạt.

Có lẽ vì chưa có tuyết rơi, mùi hương không hề lạnh lẽo mà ngược lại còn mang theo sức sống mãnh liệt.

Thật giống với Trạm Thu.

Lại vì nằm cạnh hồ nhân tạo của công viên, nên cái tên cũng rất gợi hình, gọi là Mai Chi Thiên Cảnh Loan.

Một cái tên hoa mỹ, cũng rất giống với Trạm Thu.

Trạm Thu vừa nghe cô nói vậy đã cảm thấy vô cùng thân thiết: “Cậu rất giống người nhà mình đấy, họ đều là những kẻ cuồng công việc, nhất là chị mình."

"Công việc là thứ đơn giản nhất, bỏ ra bao nhiêu thì thu hoạch bấy nhiêu, ít nhất là với mình."

Trạm Thu chỉ dẫn cô rẽ trái, rồi hỏi: "Cậu nghĩ thứ gì không đơn giản?"

"Quan hệ xã giao."

"Yêu đương có tính không?"

Thẩm Thanh Từ không chút do dự đáp: "Tính, rất phiền phức."

Cô lại hỏi: "Là căn này phải không?"

"Ừm, mấy chỗ đỗ xe trống, cậu cứ đỗ tùy ý, không có xe nào khác đâu."

Trạm Thu tranh thủ lúc cô đang bận rộn, nhạy bén chỉ ra: "Vậy thực ra cậu chưa yêu đương bao giờ sao?"

Thẩm Thanh Từ lùi xe vào gara, hỏi: "Nhớ ra rồi à?"

Trạm Thu thấy lạ: "Ủa không có mà, sao vậy?

Chuyện này trước đây cậu từng nói với mình à?"

Đỗ xe xong, Thẩm Thanh Từ lấy chiếc bình giữ nhiệt từ chỗ để cốc ra, uống một ngụm nước đã hơi nguội.

"Coi như có đi."

Sau đó, dưới ánh mắt đầy mong đợi của Trạm Thu, cô nói thêm vài câu, coi như là giúp cậu ấy nhớ lại.

"Lúc đó cậu muốn ngủ lại trong phòng mình, mình nói mình không thích người khác ngủ bên cạnh.

Cậu hỏi lúc yêu đương thì làm thế nào, mình nói có thể ở riêng."

Trạm Thu lại bật cười: ““Có thể” à, tức là, cậu chưa thử bao giờ."

Thẩm Thanh Từ nhìn ánh mắt của Trạm Thu, ánh mắt lại ấm áp hơn đôi chút: "Lúc đó cậu cũng nói y chang câu này."

Trạm Thu tháo dây an toàn, không biết đang đắc ý chuyện gì, nói: "Điều này chứng tỏ lúc nào mình cũng thông minh như nhau."