"Tặng cô."
Rồi lại hỏi Thẩm Thanh Từ rằng mình có thể ngồi ở đây đợi mặt trời lặn không.
Thẩm Thanh Từ không nói gì, chỉ liếc nhìn vài chiếc bàn trống khác, ý rằng tại sao lại muốn ngồi ở đây.
Trạm Thu cười: "Vì ngồi đây nói chuyện tiện hơn mà."
"Nếu cô muốn nói chuyện với tôi."
Lúc đó Thẩm Thanh Từ thật sự rất muốn, và bây giờ cũng không hề hối hận.
Trạm Thu bị cô ấy nhìn chằm chằm một lúc, không hề cảm thấy khó chịu chút nào, mỉm cười nhìn lại.
Cô ấy nhìn đến ngẩn người rồi, đợi cô ấy ngắm xong rồi nói chuyện tiếp.
Thẩm Thanh Từ lên tiếng: "Không phải cô không thích kết bạn sao, rốt cuộc vì sao lại quyết định đến đây?"
Trạm Thu vẫn không nghe ra lời mỉa mai, bèn chẳng chút e dè đáp: "Cô có chuyện muốn nói với tôi, vậy thì tôi đến nghe thôi, đằng nào cũng phải nghe mà."
"Tôi sợ nói ra rồi cô lại giả vờ không hiểu."
Trái tim Trạm Thu đập mạnh: “Tôi không cố ý giả vờ không hiểu."
"Lý do?"
"Không muốn cô ngại, tôi cũng hơi bối rối, tuy cô rất xinh đẹp, nhưng hiện tại tôi chưa có tâm tư gì khác."
Trạm Thu bày tỏ vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Cô đừng cau mày chứ, tôi biết ngay nói ra cô sẽ buồn mà."
"Cô hiểu lầm rồi, tôi không ngại, càng không buồn, tôi cũng không có tâm tư gì khác."
"Vậy cô tìm tôi làm gì?"
Trạm Thu khó hiểu, cô đã chuẩn bị sẵn sàng nghe lời tỏ tình của đối phương, thậm chí còn nghĩ kỹ xem nên từ chối và an ủi thế nào, kết quả lại nghe cô ấy nói cũng không có tâm tư gì.
Cà phê và bánh đều được mang ra, dưới sự ra hiệu của Thẩm Thanh Từ, Trạm Thu uống trước một ngụm vanilla latte còn ấm nóng.
"Chuyện trước đây xóa bỏ hết, tôi không có ý định dây dưa với cô, chúng ta vẫn có thể giả vờ không quen biết nhau.
Nhưng cô phải trả lại ô cho tôi chứ nhỉ?"
Trạm Thu lộ vẻ khó hiểu.
Thẩm Thanh Từ vừa nhìn thấy biểu cảm của cô là biết ngay không ổn: "Cô đừng nói với tôi là cô không hề nhớ mình đã mượn nhé."
"Ô gì cơ?"
Trạm Thu cố gắng hồi tưởng.
"Ô màu đen, cán dài.
Lúc đó đêm khuya mưa to như vậy, cô nói vội vàng đến nhà bạn lấy đồ nên tôi mới cho mượn."
"Ở đâu cơ?"
"Phòng của tôi, phòng khách sạn."
Vì ở tầng một, đi ra ngoài phải đi qua cả khu vườn, lúc đó cô đã luống cuống lên vì sợ Trạm Thu bị ướt mưa.
Kế hoạch từ chối khéo của Trạm Thu hoàn toàn bị phá vỡ: “Khoan đã, cô có nhầm người không đấy?
Trước đây tôi thật sự không quen biết cô mà, tôi còn chưa biết tên cô nữa, sao có thể ở trong phòng cô được.
Lúc đó chúng ta đang làm gì vậy?"
Thẩm Thanh Từ giận quá hóa cười, nói những lời khó nghe: "Trạm Thu, đầu óc cô có vấn đề à?"
"Có lẽ đúng là có một chút thật."
Trạm Thu vốn có khả năng "lì đòn", cũng chẳng hề tức giận, lúc này lại nhớ ra nguyên nhân.
Cô bắt đầu sắp xếp lại các thông tin: "Vậy là trước đây chúng ta quen nhau, tôi đã mượm ô của cô rồi không trả, gần đây cô gặp lại tôi nên tìm cách nhắc nhở tôi."
Thẩm Thanh Từ cảm thấy không thể tin nổi: "Đến giờ cô mới nhận ra sao?"
"Cô có nói thẳng đâu, làm sao tôi nhận ra được!
Tôi còn tưởng cô thích tôi."
Hóa ra là không thích mình sao? Trạm Thu nghẹn lời.
...
Thẩm Thanh Từ lạnh lùng nhìn cô: “Chẳng buồn cười chút nào."
"Thật đấy, tôi nói tôi bị mất trí nhớ cô có tin không?"
"Chưa từng nghe qua loại bệnh này."