Chương 28

Vẫn chưa yên tâm, cô lục lại lịch sử trò chuyện kiểm tra, may mà cô và Nhan Lạc trao đổi rất ít.

Nhưng thực tế, qua lời nói của Nhan Lạc, Trạm Thu cảm thấy có gì đó bất thường nên lại lén hỏi vài người thân cận khác.

"Nghiêm túc mà nói, tôi không có cái loại quan hệ như vậy với cô ấy đâu nhỉ?"

Cô hỏi với vẻ mặt thản nhiên, chẳng hề đỏ mặt hay tim đập nhanh.

Từ chị gái Trương Thành Phàm, cô xác nhận mình chưa từng có bất kỳ mối quan hệ thân mật nào với Nhan Lạc, chỉ là bạn bè bình thường, đến mức trước mặt người khác còn chưa từng nắm tay.

Trương Thành Phàm nói xong còn bổ sung thêm: "Trước mặt người nhà thì là vậy đó, còn sau lưng hai người có làm gì hay không thì chị không rõ."

Trạm Thu sợ chết khϊếp, vội hỏi cô Dung, người vẫn luôn chăm sóc mình.

Cô Dung trấn an: "Quan hệ bình thường, mỗi lần gặp gỡ nói chuyện rất đơn giản, cô ấy còn chưa từng vào phòng cháu nữa.

Không thể nào lúc cô không ở đó, cô dọn phòng cho cháu mỗi ngày, cũng chẳng thấy dấu vết gì bừa bộn cả."

Nhưng lại nói thêm: "Còn việc có đến nhà cô ấy không, hay ra ngoài mở phòng thì cô không rõ."

Trạm Thu: ???

Hai người này thật cẩn thận.

Nhưng Trạm Thu tin tưởng bản thân, dù có mất trí nhớ cũng không đến mức làm chuyện vô trách nhiệm; sau khi bị dọa sợ, cô chỉ quên mất vài chuyện nhỏ nhặt mà thôi.

Nếu đối phương là người vô cùng quan trọng trong cuộc đời cô, cô tuyệt đối sẽ không quên.

Trạm Thu bóng gió thăm dò vài lần, phát hiện Nhan Lạc và mình không có chút quan hệ thực chất nào thì thở phào nhẹ nhõm, chẳng còn bận tâm nhiều nữa.

Thế nên cô không trả lời trực tiếp mà chỉ khách sáo nói: "Lúc nào về tôi sẽ mời cậu một bữa cơm."

"Nhất ngôn cửu đỉnh."

"Ừm ừm."

Trạm Thu thấy cô Thẩm bước vào quán thì vẫy tay chào, sau đó cúp điện thoại.

Vẻ mặt nhiệt tình ấy hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ do dự ngày hôm qua, Thẩm Thanh Từ cười nhạt trong lòng rồi đi thẳng tới ngồi xuống.

"Tôi cố ý đến sớm năm phút, không ngờ cô Trạm đã tới rồi, cô uống gì?"

"Vanilla latte là được, nóng."

Trạm Thu không nghe ra lời mỉa mai trong câu nói của cô ấy, còn tưởng cô ấy rất vui vẻ, bèn không khách sáo chỉ vào bàn: "Có thể quét mã gọi món."

Trong lúc đối phương nhìn vào màn hình, Trạm Thu quan sát một chút, chiếc trâm cài áo cô tặng đã được đeo, cô ấy sẽ không nghĩ đó là tín vật định tình đấy chứ?

Ái chà, rắc rối rồi đây.

Thẩm Thanh Từ chọn trước món đặc trưng là vanilla latte, sau đó tự gọi cho mình một ly Americano đá chảy.

Rồi cô ấy ngẩng đầu nhìn Trạm Thu: “Muốn ăn gì ngọt không?"

Trạm Thu vẫn không khách sáo: "Một suất bánh bông lan chanh."

Hôm nay Trạm Thu ăn mặc theo phong cách dịu dàng, chiếc áo khoác màu yến mạch vắt trên ghế sô pha, bên trong là áo len màu hồng kẹo ngọt, mái tóc dài ngang vai buông xõa.

Lớp trang điểm nhẹ nhàng giúp những đường nét thanh tú nhưng có nét lạnh của cô trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Thẩm Thanh Từ bất giác nghĩ đến lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của cô ấy, vào một buổi chiều hè, cô mặc chiếc váy hai dây màu xanh lá cây non, bước ra từ giữa những lớp cây cỏ xanh tươi trong vườn như thể đang nhảy múa.

Ánh mắt cô rất linh động, nụ cười rạng rỡ thuần khiết, giống như một nàng tiên thực thụ.

Cô ấy đi lướt qua Thẩm Thanh Từ, không lâu sau lại quay lại, đặt một lọ hoa nhỏ lên bàn, cô ấy vừa cắt một cành hoa cẩm tú cầu màu xanh.