Chương 2

Trạm Thu ăn ngon lành, tiện thể "cho" chị chút "giá trị cảm xúc", giơ ngón cái lên: "Tuyệt vời."

"Đi không?"

"Không."

Chị rảnh quá thì chụp vài tấm ảnh gửi cho em đi, không nói chuyện nữa, em phải đi làm đây."

Cô ấy tắt video.

Cô ấy đi bộ đi làm mỗi ngày, nhà mới cách chỗ làm chỉ hơn mười phút đường.

Hai hôm trước sau một trận mưa, nhiệt độ trở nên lạnh lạ thường, khẩu trang và chiếc khăn len màu tím xanh đã cản bớt một phần gió bấc.

Trời vừa hửng sáng, còn vật vờ trong màn sương mờ xám xịt.

Trên phố không nhiều người qua lại, những người công nhân vệ sinh đã vất vả làm việc được một lúc lâu rồi.

Đèn đường từng ngọn, từng ngọn tắt đi, chào đón bình minh đã biết trước mà cũng đầy bất ngờ.

Dọc hai bên đường phố 19, hầu hết các cửa hàng đều chưa mở cửa.

Podcast trong tai nghe đang nói chuyện phiếm thị phi vô bổ.

Trạm Thu cười "không đáng tiền" trong chiếc khẩu trang.

Một chiếc xe buýt chở khách chạy qua, đột nhiên bấm còi.

Như có phép màu vậy, tiếng ồn trong khoảnh khắc chớp nhoáng khiến Trạm Thu nhớ đến giấc mơ sáng nay.

Trong mơ có một bóng hình phụ nữ không rõ nét, ăn mặc "tiết kiệm", gần như không mảnh vải che thân.

Vẫn nhớ bầu không khí đặc biệt tốt, tiếng nhạc trập trùng trong không gian mờ tối, nén hương vừa vặn cháy hết, vài mẩu tàn hương rơi xuống theo kiểu phát lại chậm.

Bên gối tình ý nồng nàn, ngoài nhà mưa lớn như trút.

Ngay cả đôi tai cũng được chăm sóc tỉ mỉ, không chỉ bị liếʍ láp hôn nóng bỏng, mà những âm thanh liên quan đến kɧoáı ©ảʍ còn suýt dìm chết Trạm Thu trong kẹo bông gòn mềm mại và dày đặc.

Mỗi khi cô ấy muốn ngẩng đầu lên, nhìn mặt đối phương, lại luôn không thấy rõ.

Cứ như thể tầm nhìn cũng bị màn mưa ngoài cửa sổ ngăn lại, mờ mịt không rõ.

Trạm Thu hít sâu một hơi, rẽ qua một khúc quanh, nhìn thấy cửa hàng đã mở cửa.

Xuyên qua bức tường kính, ánh đèn khiến cửa hàng không lớn không nhỏ trông như một nơi trú ẩn ấm áp.

Giấc mơ kỳ quái khiến cô ấy cảm thấy xa lạ và mơ hồ.

Nghĩ đi nghĩ lại những cuốn sách và bộ phim gần đây đã đọc và xem, đều rất "xanh sạch đẹp", không tìm thấy "ngòi nổ" nào khiến cô ấy "buồn xuân".

Rõ ràng xã hội ngày nay nhiều cám dỗ, ngay cả chị cô ấy còn dùng "mỹ nhân kế" dụ cô thôi việc đi hưởng thụ, ai bảo cô là người "đồng chí" kiên định chứ.

Khi Trạm Thu có tâm trạng tốt, nụ cười đặc biệt chân thành, giống như đóa hoa hái từ sáng sớm, tươi mới trong veo, cứ như thể cô thực sự yêu công việc này vậy.