Chương 16

Không ai đến làm phiền cô, hơn nữa chất lượng giấc ngủ của cô xưa nay rất tốt.

Ngủ dậy đã là chiều tối, cô từ chối lời rủ đi ăn của bạn bè.

[Tớ phải đi làm ca đêm.]

[?]

Trạm Thu mặc đồ ngủ ngồi trên thảm, gõ chữ bổ sung: [Ca đêm đàng hoàng đấy nhé, đứa nào nghĩ linh tinh thì tự xem lại mình còn là người có ích cho xã hội không đi.]

[Tớ chỉ ngạc nhiên thôi, không ngờ câu nói đậm chất dân văn phòng thế này lại phát ra từ miệng Trạm Nhị Tiểu thư.]

[Chim sẻ sao biết chí chim hồng hộc.]

Nghĩ được câu này là vì gần đây mới nghe được từ cô đồng nghiệp sinh viên, nói ra thấy ngầu phết.

Công này làm không phí.

Cô quăng điện thoại ra, tùy ý nằm trên thảm, ngắm chiếc đèn chùm lộng lẫy phức tạp, ngửi thấy hương hoa thoang thoảng kín đáo trong vườn sau cơn mưa thu, tiếng cành lá xào xạc theo gió.

Một khuôn mặt hiện lên trước mắt.

Mùi hương trên người người đó cứ như xé toạc một khe nứt từ không gian khác bay đến.

Trạm Thu tự cho rằng mình đã thấy đủ mọi cảnh đời, không phải người dễ dàng bị "cưa đổ", giờ xuất hiện tình huống này, chỉ có thể nói cô Thẩm vẫn còn vài "chiêu".

Đã bắt đầu ảnh hưởng đến cô rồi.

Trên đường về, mưa vẫn không ngớt, tài xế được bố cô dặn đi dặn lại, phải lái xe cẩn thận.

Dù từng gặp chuyện không may khi đi dưới mưa, nhưng bản thân Trạm Thu không có ám ảnh tâm lý.

Mưa thu đông thường không mạnh lắm, hạt rơi hạt không.

Chỉ là dễ có sương mù, làm không khí buồn bã, cứ như người ta không thể vui nổi.

Trạm Thu đưa tay, cố ý bật vài bài nhạc ồn ào vô nghĩa nghe, lạ thật, hóa ra toàn bài về tình yêu.

Cô hát theo, đến câu "đổi lấy mấy đêm hoan tình phù du như hoa quỳnh sớm nở tối tàn" thì đột nhiên dừng lại, trong đầu đủ loại cảm xúc phức tạp, lại không biết đang phức tạp chuyện gì.

Tài xế nhân cơ hội nhìn cô một cái.

Mười giờ năm mươi, Trạm Thu đến cửa hàng tiện lợi, giao ca với đồng nghiệp.

Tối nay chỉ có cô làm, trời mưa nên khách rất ít, đơn hàng giao đi cũng chẳng bao nhiêu.

Chẳng có việc gì làm, Trạm Thu ngồi xuống đăng nhập vào game "phật hệ" nhỏ.

Cái game này mới chơi được nửa năm, mục đích là để cho não bộ nhận được kí©h thí©ɧ và phần thưởng đều đặn, nghe nói làm vậy tốt cho cô.

Gần một giờ, nghe tiếng khách vào cửa hàng, cô không nhanh không chậm đứng dậy: “Chào mừng quý khách".

Khi nhìn thấy mặt khách thì sững lại một chút.

Cô biết, ban ngày không làm, đối với người đã động lòng mà nói là chuyện không vui vẻ gì.

Chỉ là cô không ngờ, đối phương lại bám người đến thế, một ngày không thấy cô là không chịu được, rạng sáng còn phải đến thăm dò cửa hàng.

Điều này khiến Trạm Thu hơi sốc, vì thời tiết thực sự quá tệ, nếu không phải cô kính nghiệp yêu nghề, ban đêm không đời nào ra ngoài.

Nhưng cô không vui, cũng không thấy áy náy.

Cuộc sống của người khác, cô tôn trọng và hiểu, tuyệt đối không muốn can thiệp.

Mang máng nhớ, trước đây cũng có người vì theo đuổi cô mà làm nhiều chuyện khó hiểu.

Nhưng trông cụ thể ra sao thì cô quên rồi, dù sao cũng không thể đẹp như thế này được.

Vì làm ca đêm, lại trời mưa, hôm nay Trạm Thu không cài ghim áo hình đồ ăn thức uống, trên áo sơ mi là chiếc ô cán dài màu đen vàng.

Khách hàng đi thẳng về phía cô.

"Cô cần gì ạ?"

"Ô."

Sự "trùng hợp" vừa dự đoán được lại vừa ngoài sức tưởng tượng, cảm giác lạ trong lòng Trạm Thu như cơn mưa lớn trút xuống, gần như làm cô ướt sũng.