Thế mới thấy, hai mươi sáu năm trước đó cô nhàn rỗi "đến mức nào".
Chỉ có mẹ là kiên cường và bình tĩnh hơn, đã chuẩn bị cho cô vài phương án.
Đến cửa hàng tiện lợi làm việc là vì cảm thấy chiếc áo sơ mi màu xanh lam đẹp và tiếng quét mã "đing đing đing" nghe như âm thanh báo nhận thưởng trong game.
Cô ấy không muốn làm việc ở các tòa nhà văn phòng, sợ người khác sẽ phải vây quanh mình trong giờ làm, cảm thấy không thoải mái.
Quay lại cửa hàng, Trạm Thu tự mua một túi khoai tây chiên vị nguyên bản, ăn hết miếng cuối cùng rồi nhìn thấy những vụn nhỏ còn sót lại giữa các ngón tay.
Trước khi kịp lấy khăn giấy ướt, một cảm giác hoang đường bỗng ập đến, cô có ảo giác như ai đó từng liếʍ tay mình rồi từ từ nuốt xuống.
Điều đó khiến cô đỏ mặt ngay tại chỗ, nhìn quanh quất một vòng thấy hàng kệ nối tiếp nhau, rõ ràng đây không phải là nơi để suy nghĩ linh tinh.
Chuyện này là sao vậy?
Cô vỗ vỗ mặt mình, hít sâu hai lần, nhận ra vấn đề hơi nghiêm trọng nên đã đặt lịch hẹn với chuyên gia tư vấn trước hai ngày.
Lúc này cửa hàng không có mấy khách, quản lý cửa hàng đang chuyên tâm bổ sung hàng, đeo tai nghe Bluetooth, chắc lại đang nghe tiểu thuyết tổng tài quảng cáo sinh ba rồi.
Trạm Thu nhìn đồng hồ, còn chưa đầy một tiếng nữa là đến ba giờ tan ca, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc và tiện tay tháo chiếc ghim cài áo trên áo sơ mi xuống.
Trên đường về nhà, thấy đèn xanh chỉ còn vài giây cuối, cô dứt khoát đứng lại chờ lượt tiếp theo.
Đèn đỏ sáng rực lên dưới con mắt bao người, trông như mặt trời lặn phiên bản lỗi, trong khi hoàng hôn thật sự còn chưa kịp buông xuống, con đường uốn lượn chảy vào khoảng trống giữa những tòa nhà cao tầng.
Cùng lúc đó, một chiếc sedan màu xám đậm lướt qua trước mặt, cửa sổ ghế phụ không đóng, Trạm Thu nhìn thấy người ngồi bên trong.
Sự tập trung khi lái xe khiến cô ấy trông bớt lạnh lùng hơn, mái tóc xoăn mềm mại buông lơi trên vai, vẻ đẹp trưởng thành và quyến rũ như ráng chiều sắp đổ xuống vậy.
Góc nghiêng của cô ấy đẹp đến nao lòng.
Đây hẳn không phải là một cuộc gặp gỡ tình cờ đã được sắp đặt kỹ lưỡng.
Nếu lúc này người đó thoáng nhìn về phía vạch sang đường, chắc chắn sẽ nhận được nụ cười đẹp nhất và khó nắm bắt nhất của cô trong ngày hôm nay.
Thật không may, nhưng không trách ai được, Trạm Thu cảm thấy tiếc cho người kia.
Đồng thời, cô cũng thấy vận may của mình không tồi, mỉm cười mãn nguyện đi bộ về đến nhà.
Thẩm Thanh Từ chuyên tâm lái xe đi thẳng, nhưng cô ấy đã nhìn thấy Trạm Thu ngay từ khi Trạm Thu còn chưa đi tới ngã tư.
Hơn ba giờ chiều, bên cạnh con đường không có nhiều người qua lại, Trạm Thu vẫn là một sự hiện diện rất dễ thu hút ánh nhìn.
Cùng lúc đó, Thẩm Thanh Từ nhìn lướt qua đồng hồ đeo tay rồi hạ cửa sổ ghế phụ xuống.
Sau khi lái đi, cô nâng cửa kính xe lên, ngăn lại luồng gió lạnh ùa vào phá tan hơi ấm bên trong.
Đợi đèn đỏ ở ngã tư tiếp theo, Thẩm Thanh Từ liếc nhìn sang ghế phụ, trong chiếc túi giấy đặt trên ghế có túi khoai tây chiên mà cô tiện tay ném vào lúc trước.
Bên trong vẫn còn nửa túi các loại đồ ăn vặt mà cô mới mua gần đây.
"Còn dám đưa cho tôi khoai tây chiên vị dưa chuột."
Cái vị "kinh khủng" đó chỉ cần nếm một lần là đủ khiến cả đời muốn quên đi.