Chương 1

Tuần làm việc thứ ba, suốt cả tuần đó, Trạm Thu liên tục bị cùng một vị khách phàn nàn kịch liệt.

Lý do thì nói ra dài lắm.

Trước giờ tan ca ngày thứ Hai, có một người đàn ông trung niên say khướt vào cửa hàng mua thuốc lá.

Lúc đó đã gần 11 giờ đêm, trong cửa hàng chỉ có hai ba khách, đồng nghiệp của Trạm Thu tạm thời không ở quầy thu ngân, điều này mang đến cho người đàn ông đầy mùi rượu, răng ố vàng và bụng phệ một sự tự tin khó hiểu.

Hắn dán mắt vào mặt và cổ Trạm Thu, cười dâʍ đãиɠ hỏi: "Em gái, một đêm bao nhiêu tiền thế?"

"Anh đưa cho."

Trạm Thu nghe vậy, nghiêng đầu nhìn rõ người trước mắt không cao bằng mình, mỉm cười rồi đưa thuốc lá cho hắn.

Quét mã, thu tiền, dùng giọng điệu ôn hòa khuyên nhủ: "Nếu ông muốn mời tôi đến khóc tang cho cả nhà ông, thì tình nguyện viên không nhận tiền mồ côi, ông để dành mua hai bao thuốc lá ngon hơn mà hút đi."

Người đàn ông lập tức "sụp đổ" và gây rối, cuối cùng bị cảnh sát đưa đi.

Tối hôm sau, hắn bị chặn lại và lôi đi ở chỗ cách cửa hàng tiện lợi chưa đầy năm mét.

Nhóm người kia che mặt hắn rồi chỉ đá vài cái, nhưng lột sạch áo khoác bông và giày tất của hắn.

Cuối tháng Mười Một, gió đêm lạnh buốt, hắn bị cảm nặng nên tức tối báo cảnh sát và khiếu nại, làm ầm ĩ cả tuần lễ.

Chuyện này khiến Trạm Thu "một đêm thành danh", cửa hàng cũng trở nên náo nhiệt hơn.

Nhiều người đến an ủi cô ấy, để "chữa lành tâm hồn" cho cô gái xinh đẹp, có vẻ mong manh nhưng vẫn dũng cảm trụ lại vị trí sau khi gặp chuyện xui xẻo vô cớ.

Tuần thứ tư.

Chuông báo thức bị ấn tắt dứt khoát, đường chân trời của thành phố vẫn chưa bừng sáng.

Tuần này làm ca sáng.

Trạm Thu vừa ngân nga bài hát vừa đứng trước gương, chỉnh lại chiếc áo sơ mi đồng phục màu xanh lam đã được là phẳng, cho đến khi những nếp nhăn còn sót lại hoàn toàn biến mất.

Chỗ túi áo đồng phục đáng lẽ để thẻ nhân viên lại trống, thay vào đó là một chiếc ghim cài áo hình chai sữa màu hồng phiên bản thu nhỏ.

Bữa sáng đã chuẩn bị xong, thời gian có hạn, Trạm Thu vừa dùng bữa vừa tiện thể gọi video cho chị gái đang đi công tác ở nước ngoài.

Chị cô ấy dùng giọng điệu khoa trương chỉ lừa được học sinh tiểu học lớp ba trở xuống: “Em nghe chị nói nè, đảo đó chơi vui lắm luôn."

"Tuyệt đối không thiếu người dáng chuẩn mặt xinh đâu, ngay cả nhân viên khách sạn cũng có thể đưa thẳng đi thi hoa hậu rồi."