Chung Nguyệt Nhi nhìn về phía Văn Dĩ Sanh, ánh mắt hiện lên sự hâʍ ɦộ: "Không giống cậu, nhỏ nhắn như vậy, lúc múa không có gánh nặng, hiệu ứng thị giác mang đến khi múa cũng tốt hơn nhiều!"
"Thật sự rất hâm mộ cậu đấy!"
"…"
Văn Dĩ Sanh nhìn thoáng qua bộ ngực lớn hoàn hảo được ôm chặt bởi áσ ɭóŧ của cô ta, sau đó so sánh với bản thân mình trong gương, quả thật hình ảnh rất khác biệt. Cảm giác giống như một quả đào và một quả dứa được đặt chung với nhau vậy.
Cô cười nhẹ: "Mỗi người có một vẻ đẹp riêng, không cần phải tự làm khổ mình như thế."
"Cũng đúng." Chung Nguyệt Nhi ôm lấy cánh tay Văn Dĩ Sanh, tựa đầu vào vai cô, gương mặt ửng hồng ngại ngùng nói: "Nghe nói con trai đều thích to hơn, haiz, con trai đúng là loài sinh vật nông cạn mà…"
"À phải rồi, Dĩ Sanh, cậu có thích ai không? Cậu đẹp như vậy, chắc có nhiều người theo đuổi cậu lắm nhỉ!" Chung Nguyệt Nhi hỏi cô.
Văn Dĩ Sanh lắc đầu: "Không có, tôi không yêu sớm."
"A… vậy à." Chung Nguyệt Nhi buông tay ra, trong mắt hiện lên sự suy tư.
Còn mười phút nữa là đến giờ học, cô Mễ vẫn chưa vào phòng tập vũ đạo, các học viên trong lớp cũng dần đến đủ.
Văn Dĩ Sanh đang chăm chú thực hiện các động tác kéo giãn, bên cạnh có hai cô gái vừa ép chân vừa trò chuyện.
"Ước gì mình có thể trở thành học trò của cô Phồn Tinh, nghe nói đây là lần đầu tiên cô nhận học trò và cũng là lần duy nhất! Mục đích chính là vì bồi dưỡng người nối nghiệp đấy!"
"Ai mà không muốn chứ, cô Phồn Tinh là vũ công đẳng cấp thế giới đấy, những người đến đây luyện tập vũ đạo đều muốn trở thành học trò của cô."
"A… ước gì mình cũng được đứng trên sân khấu quốc tế, gây chấn động toàn thế giới như cô Phồn Tinh nhỉ!"
Phồn Tinh… Văn Dĩ Sanh hơi dừng động tác kéo giãn lại, cô nghe được loáng thoáng nội dung cuộc trò chuyện của hai người họ. Bọn họ đang nói về vũ công Phồn Tinh nổi tiếng thế giới trong giới vũ đạo đúng không?
Văn Dĩ Sanh biết trung tâm này tên là Phồn Tinh, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc vũ công Phồn Tinh có liên quan đến nơi này…
Chung Nguyệt Nhi tiến lại gần nói: "Dĩ Sanh, tôi cảm thấy khả năng cao cậu sẽ trở thành học trò của cô Phồn Tinh đó!"
Văn Dĩ Sanh ngơ ngác.
Chung Nguyệt Nhi thấy vậy ngạc nhiên: "Cậu không biết hả? Trung tâm này là do chính cô Phồn Tinh mở đó, tuy cô không thường xuyên đến, nhưng mấy tháng nữa cô sẽ đến đây để chọn học trò, sau đó trực tiếp đào tạo người đó trở thành người kế thừa của mình."
"Không đúng, muốn vào trung tâm này học vũ đạo rất khó, sao chuyện này cậu cũng không biết vậy… Dĩ Sanh, gia đình cậu làm gì vậy? Tôi không có ý khác đâu, chỉ hơi tò mò thôi!"
Văn Dĩ Sanh cũng không biết phải nói như thế nào về việc cô không còn gia đình. Đây cũng không phải là chuyện khó nói, chỉ là khi cô nói ra khả năng cao sẽ làm đối phương cảm thấy ngại ngùng hoặc thương hại.