Chương 29: Chen chúc trong thang máy

Vị trí của trung tâm vũ đạo Phồn Tinh nằm ở tầng 17 trong một trung tâm thương mại ở quảng trường. Bây giờ là 12 giờ trưa, trêu lầu có rất nhiều nhà hàng và rạp chiếu phim, thời điểm này rất đông người sử dụng thang máy lên xuống, thật sự rất chật chội.

Văn Dĩ Sanh trông có vẻ mảnh mai và yếu đuối, nhưng khi thang máy vừa mở ra cô đã lập tức lao vào, nhìn là biết đây là người có kinh nghiệm chen chúc trong xe buýt. Trong thang máy quá nhiều người, rất nhanh Văn Dĩ Sanh đã bị đẩy vào một góc, cộng thêm trang phục mùa hè mỏng manh làm da thịt mọi người chạm vào nhau, cảm giác rất khó chịu.

Không biết có phải là ảo giác của Văn Dĩ Sanh không, cô cảm giác dường như bên cạnh có một người đàn ông đang cố tình chen về phía mình…

Cô lùi lại rồi lại lùi lại, lúc không chịu nổi nữa mới trợn mắt nhìn người đàn ông đó, nhưng hắn chỉ cười thô bỉ nói: "Cô nhìn tôi như vậy làm gì, đông người thế này, tôi cũng đâu có cố ý đâu."

Văn Dĩ Sanh nhíu mày, vất vả tháo chiếc túi xách và ôm nó vào lòng để che chắn cơ thể. Cô không để ý tới việc người đàn ông kia thò tay ra, cố gắng nhân cơ hội chen chúc để sờ lên đùi cô.

"Xin lỗi, nhường một chút." Ôn Chấp, người mà cô đã cố tình để lại phía sau, một tay chống vào người khác để chen qua đám đông, ngượng ngùng cười một cái, giọng nói trong trẻo như dòng suối mát vang lên.

Anh chen vào góc thang máy và đứng đối diện với Văn Dĩ Sanh, một tay chống lên trên đầu cô, tạo thành tư thế bảo vệ, dùng cơ thể mình để che chắn cô khỏi đám người lạ.

Văn Dĩ Sanh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ôn Chấp, cô hơi bối rối, nhưng anh chỉ cúi đầu nhìn cô một cái, mặc dù không gian chật chội, anh vẫn cố gắng duy trì khoảng cách để không chạm vào cô: "Cố gắng thêm một chút thôi, rất nhanh sẽ tới tầng một."

"Ừm…" Văn Dĩ Sanh ôm chặt chiếc túi xách trong ngực, cúi đầu nói: "Cảm ơn anh."

Ôn Chấp mỉm cười, quay đầu liếc nhìn người đàn ông thô bỉ đang cố gắng chiếm tiện nghi, sắc mặt vẫn bình tĩnh nhưng lại khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.

Đột nhiên, thang máy phát ra âm thanh thông báo đã tới tầng 13.

Người đàn ông thô bỉ không được tự nhiên nhìn xung quanh một vòng, có vẻ như chưa tới tầng cần xuống hắn đã vội vã chen ra khỏi thang máy, nét mặt của Ôn Chấp lúc nãy thật sự rất đáng sợ, hắn sợ bị dạy dỗ.

Cùng lúc đó, một đám người khác lại chen vào thang máy.

Không gian vốn đã chật chội lại càng trở nên ngột ngạt hơn, trong thang máy có người kêu lên: "Đừng lên nữa, quá tải rồi, chen chúc đến ngạt thở rồi đấy!"

Nhưng đây đang là giờ cao điểm, chuyến nào cũng đông đúc khó chịu.

Ầm!

Khoảnh khắc một nhóm người chen chúc vào trong, lực đẩy mạnh đã đè lên lưng Ôn Chấp, mu bàn tay trắng nõn của anh chống lên đầu cô gái, bởi vì dùng sức quá nhiều mà nổi đầy gân xanh.

Dù vậy, anh vẫn giữ được phong độ và phép lịch sự cơ bản, duy trì khoảng cách với Văn Dĩ Sanh.

Người cuối cùng đã chen vào.

"Ừm…" Ôn Chấp khẽ kêu lên một tiếng, cuối cùng không chịu nổi sức ép, cơ thể bị đẩy áp sát vào người cô.

Cằm anh va vào trán của Văn Dĩ Sanh.

Cả hai đều bị đập đau đến run lên, giống như có một dòng điện chạy qua vậy.

Có quá nhiều người, Ôn Chấp không thể cử động, chỉ có thể áp sát cô nói: "Xin lỗi, anh đυ.ng vào em rồi, có đau lắm không?"