Chương 19:
Ngày quay đầu tiên kết thúc trong việc Chu Ngọc ăn gần hết đồ ăn vặt mang theo.
Tổ chương trình không tịch thu đồ ăn vặt được. Vì không có nguyên nhân kiểm tra lại lần nữa. Nếu như vậy thì bọn họ sẽ bị phát hiện đặt máy quay trong phòng mất.
Còn về việc khách mời tại sao không lên mạng xem trực tiếp bởi vì điện thoại họ không có mạng. Đơn giản vậy thôi.
Ngày thứ hai bắt đầu.
Không có đồ ăn sáng, không có gì cả, kể cả nguyên liệu nấu ăn. Muốn có nguyên liệu nấu ăn thì họ phải tự mua. Tiền mua chính là tiền công hôm qua làm nhiệm vụ.
Nhưng chỉ đủ để mua đồ ăn sáng.
Mọi chuyện bắt đầu gặp chuyện.
Tiêu Kỳ là người đầu tiên không chịu được, dù hôm qua anh ta đã biết chương trình là livestream nhưng anh ta vẫn phát hỏa.
“Các người nghĩ cái gì vậy, tôi đến tham gia chương trình là để làm minh tinh chứ không phải làm mấy cái thứ vớ vẩn này”.
Mạnh Thiệu Quân đứng ra can ngăn.
Thẩm Văn Thẩm Võ không nói gì, chỉ nhìn nhau.
Hạ Hạ Tuyết càng trực tiếp, ở yên trong phòng vẫn chưa dậy.
Còn Chu Ngọc, ờ thì hôm qua ăn hơi nhiều đồ ăn vặt nên vẫn chưa đói lắm.
“Bốp” chỉ nghe một tiếng, khi quay lại thì thấy Mạnh Thiệu Quân bị té.
Mọi thứ như bị nhấn nút stop, không ai nhút nhích. Phản ứng lại thì Thẩm Văn đến để đỡ Mạnh Thiệu Quân.
Thẩm Võ cũng chạy lại giúp.
Chu Ngọc mới từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy cảnh này. Trong đầu hiện lên mười vạn câu hỏi vì sao.
Nhưng cô phản ứng rất nhanh, cũng chạy đến giúp mọi người đỡ Mạnh Thiệu Quân.
Cộng đồng mạng lúc này đã như một cái chợ.
Bình luận 1: Tiêu Kỳ đã làm gì bảo bảo của tụi này vậy.
Bình luận 2: Tiêu Kỳ tên khốn này muốn bị tẩy chay sau.
Bình luận 3: Không biết rõ, không thấy rõ, không có suy đoán.
Bình luận 4: Cái gì là không biết rõ, không phải chính Tiêu Kỳ đã đánh chị tụi này sao.
Bình luận 5: Tức chết đi được.
Fan của Tiêu Kỳ của đứng ra bên thần tượng của mình.
Bình luận 1: Cái gì nói là Kỳ ca của bọn này đánh, tui thấy rõ là cô ta tự té còn gì nữa.
Bình luận 2: Đừng có ăn vạ Kỳ ca của tụi này.
Bình luận 3: Bớt ké fem đi.
Bình luận 4: Tức chết bà đây.
Hai bên cứ khẩu chiến như thế, còn các khách mời thì lại đang nhìn nhau không ai mở lời trước. Vì họ biết ai mở lời trước sẽ bị nhắm vào ngay lập tức.
Nhưng nhìn vào Mạnh Thiệu Quân mọi người đều mặc định là do Tiêu Kỳ làm.
Còn Tiêu Kỳ thì đứng như trời tròng. Hắn thế mà còn chưa đựng vào đâu, cứ thế mà bị ăn vạ rồi.
Mặt kệ có camera hay không Tiêu Kỳ đã nổi giận.
Trên gương mặt ấy đã đỏ đến không thể tưởng được. Không phải đỏ vì bất ngờ hay cảm động mà là tức đến cực hạn.
Mặc kệ là ai bị vu oan như vậy cũng nổi trận lôi đình.
Một bên khác, nơi mọi người không nhìn thấy khóe miệng của Mạnh Thiệu Quân kéo lên một độ cong. Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường mà không ai hay biết.
Tiêu Kỳ bước nhanh lại gần Mạnh Thiệu Quân, hắn giơ tay lên đánh một cái vào mặt của cô. Tình huống quá nhanh không ai kịp phản ứng.
“Tiêu lão sư anh làm gì vậy, tại sao lại đánh tôi” Mạnh Thiệu Quân ôm mặt nhìn vào Tiêu Kỳ hỏi.
“Con bà nó, cô dám vu khống tôi à” Tiêu Kỳ giận dữ nói.
Lập tức Thẩm Văn cùng Thẩm Võ giữ lấy Tiêu Kỳ không để anh ta đánh người.
Lúc không ai để ý Mạnh Thiệu Quân hướng về Tiêu Kỳ bằng ánh mắt thách thức.
Bình luận lại một lần nữa nổ tung.
-Cái này không gọi là đánh thì cái gì mới gọi là đánh.
-Tra nam ngươi dám đánh chị ta, thật muốn hỏi thăm 18 đời tổ tiên nhà hắn.
-Không cần muốn nữa đâu tôi hỏi rồi.
-Tôi cứ có cảm giác là Mạnh Thiệu Quân cứ nhắm vào Tiêu Kỳ á.
-Các người cứ bên Tiêu Cẩu đi, rõ ràng là hành vi đánh người. Cứ bên đi.
Đúng như một số người nhận định, Mạnh Thiệu Quân đúng là nhắm vào Tiêu Kỳ. Còn là vì sao thì phải nói chuyện này liên quan đến chị của cô ấy.
Tác giả có lời muốn nói:
Ai cũng có quá khứ, nên đừng đánh giá mọi thứ qua vẻ bề ngoài.