Chương 16:
Chương trình bắt đầu quay vào ngày hôm sau.
Trong tất cả các phòng đều gắn camera theo dõi. Các camera được gắn mà không nói cho các thành viên tham gia chương trình. Lý do chương trình làm như vậy là do các thành viên tham gia chương trình đều là người mới chưa nổi tiếng. Thêm vào đó các thành viên tham gia sẽ không giám nói gì vì có những đoạn video này quy hϊếp. Tuy vậy chương trình cũng có giới hạn khi không quay 24 giờ.
Chương trình chính xác là được quay vào 7 giờ sáng.
Cốc cốc cốc, nhân viên chương trình gõ cửa phòng Chu Ngọc.
Chu Ngọc mở cửa. Trước đó Chu Ngọc đã chuẩn bị kỹ càng.
Bản thân Chu Ngọc cũng nhận biết được chương trình này không bình thường. Điều này được thấy rõ qua những việc xảy ra ngày Chu Ngọc mới đến.
“Mời vào”. Chu Ngọc xoay người làm tư thế mời.
“Chu lão sư hôm qua nghỉ ngơi thế nào”. Một nhân viên chương trình hỏi.
“Lần đầu tới nơi này, cũng có chút không quen. Nhưng vẫn rất tốt”. Chu Ngọc cười nói.
Nụ cười của nàng không quá rõ, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy rất ôn hòa.
Nhân viên camera quay một vòng trong phòng. Trong phòng của Chu Ngọc cũng được trang trí giống với các thành viên khác. Nhưng phòng của Chu Ngọc có một số điểm được trang trí khác đi. Những trang trí này là bị phụ thuộc vào Chu Ngọc. Chu Ngọc hơi có chứng ám ảnh một số việc.
Tuy có chứng ám ảnh nhưng đây lại là ám ảnh nhẹ. Không bị nặng như những người bị ám ảnh khác.
Chu Ngọc cùng nhân viên ở trong phòng quay một lúc, sau đó tất cả mọi người ra phòng khách để cùng nhau quay.
Ngày hôm nay, các vị khách mời mới có cơ hội ngồi cùng nhau.
Tất cả các khách mời ngồi trong phòng khách, giới thiệu nhau.
Người đầu tiên giới thiệu là hai vị khách thân thuộc của chương trình.
“Xin chào mọi người, ta là Thẩm Văn, đây là Thẩm Võ. Chúng ta là MC, đồng thời cũng là khách mời cố định của chương trình. Rất hân hạnh gặp mọi người”. Thẩm Văn nói. Trong lúc hắn nói Thẩm Võ cũng làm động tác chào mọi người.
Tiếp theo là nam ca sĩ duy nhất trong phòng đứng lên giới thiệu: “Chào mọi người, ta là Tiêu Kỳ, là một ca sĩ lần đầu tham gia chương trình mong mọi người giúp đỡ”. Nói xong anh ta cuối chào một cách lịch sự.
Người thứ ba đứng lên giới thiệu về bản thân là Mạnh Thiệu Quân.
“Chào mọi người, em là Mạnh Thiệu Quân, là một diễn viên, tuổi của em là nhỏ nhất nên mong các lão sư giúp đỡ”. Nàng ta cúi đầu chào một cách kính cẩn.
Người tiếp theo nói chính là vị nhϊếp ảnh gia có dung lượng gần đây tương đối nhất, chính là Hạ Hạ Tuyết. Tên cũng như người, dùng một từ để hình dung, đó chính là lạnh. Người trong giới nhϊếp ảnh và fan của cô ấy xưng cô ấy là băng sơn.
Giới thiệu thì cũng rất chi đơn giản: “Xin chào, ta là Hạ Hạ Tuyết”.
Người cuối cùng giới thiệu là nhân vật chính của chúng ta Chu Ngọc.
Chu Ngọc đứng dậy giới thiệu một cách nhẹ nhàng nhưng lại không làm con người ta khó chịu. Lời nói của Chu Ngọc làm người ta như lạc vào một vùng mật. Như vùng mật này là đối với người xem chứ không phải đối với khách mời.
“Chào các lão sư, ta là Chu Ngọc. Ta cũng xuất đạo không sớm nhưng không có tác phẩm nào, chỉ mong các lão sư chỉ giáo nhiều hơn”. Chu Ngọc cúi chào một cách nhẹ nhàng.
Cử chỉ đoan trang, không làm người khó chịu, nhưng những người ở đây chỉ có thể chọn một người để làm con dê bị hành mà thôi. Con dê ấy chính là Chu Ngọc.
Các khách mời có chung ý nghĩ này là do Chu Ngọc không có bối cảnh gì cả. Sẽ không ai đứng ra vì một diễn viên nhỏ bé. Diễn viên nhỏ bé này chỉ có thể làm đá kê chân cho họ mà thôi. Đá kê chân giúp họ đạt được mục đích thật sự của bản thân.
Nhưng đây là việc sai lầm mà cả đời họ không dám nghĩ đến. Người họ cho là một diễn viên nhỏ, lại là người họ cả đời không với tới, là người mà họ không muốn sống mới dám đυ.ng vào, là phu nhân của người mà cả thế giới cũng không dám đυ.ng. Đây là tương lai, và tương lai sẽ để tương lai nói, giờ đây chỉ nói chuyện hiện tại.
Tất cả đã tập họp lại đây, màn diễn của tràng này đã bắt đầu. Kết cục thế nào tương lai ra sao chỉ có thể xem mọi chuyện trong lần này nói rõ.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Những nhân vật trong tràng diễn này cũng rất có thế lực. Những nhân vật này muốn là cơ hội xuất hiện nhanh và mang lại lời ích lớn.
Trong tràng diễn này ai cũng có mục đích riêng, cả Chu Ngọc cũng thế.
Những mục đích ấy có đạt được hay không đều xem cách những nhân vật ấy hành động.
Tác giả khẳng định một chút đây sẽ là một tràng có thể xưng là tu la. Mỗi một kế hoạch cho một mục đích đều rất quan trọng.
Mượn một câu của người xưa để hình dung một chút: “Quái lực loạn thần”. Một chữ thôi loạn.