Trần Tú bước đi trên con đường tối tăm vắng vẻ, lòng bất an không ngừng ngoái lại phía sau.Gương mặt thanh tú của cậu giờ đây hằn rõ vẻ hoảng loạn.
Linh tính mách bảo có một cặp mắt đang rình rập sau lưng, một bóng đen đang lẽo đẽo bám theo mình.
Nhưng mỗi lần quay đầu lại, thứ cậu thấy chỉ là con phố vắng tanh. Vậy mà ngay khi cậu vừa quay đi, tiếng bước chân dai dẳng ấy lại vang lên.
“Ai đó?”
"Ai ở đằng sau?"
Trần Tú đột ngột xoay người, thân hình nhỏ bé co rúm lại, gương mặt cắt không còn một giọt máu.
Vẫn là con ngõ tối om, không một bóng người. Cơn gió đêm lùa qua, cuốn theo chiếc túi ni lông màu đỏ đang nhảy múa giữa không trung. Hình ảnh ma mị đó khiến Trần Tú hét toáng lên, co giò bỏ chạy thục mạng.
Cậu cứ thế nơm nớp lo sợ chạy một mạch vô lối vào khu tập thể cũ nát, băng qua cầu thang nồng nặc mùi khai của nướ© ŧıểυ rồi dừng lại trước cửa căn hộ của mình.
Bóng đèn bẩn thỉu ở hành lang nhấp nháy liên hồi.
Cảnh tượng này khiến Trần Tú càng thêm sởn gai ốc. Cậu run rẩy sờ tay vào túi tìm chìa khóa, nhưng lục lọi mãi vẫn không thấy. Nước mắt cậu chực trào ra, chìa khóa mất rồi!
Ánh đèn chập chờn như muốn bóp nghẹt lấy cậu. Ngay lúc Trần Tú tưởng mình sắp sụp đổ vì tuyệt vọng, cậu chợt nhớ ra một người. Vội vàng lấy điện thoại, run rẩy bấm vào một dãy số không tên trong mục tin nhắn.
Toàn bộ lịch sử trò chuyện gần như chỉ có tin nhắn đến từ phía đối phương.
Nội dung cũng chỉ vỏn vẹn mấy chữ: [Tôi đang nhìn cậu.]
Trần Tú: [Anh có biết chìa khóa của tôi rơi ở đâu không?]
Cùng lúc đó, một bóng đen xuất hiện ở lối vào khu tập thể. Kẻ đó đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang che kín mặt. Hắn vừa định bước lên cầu thang thì điện thoại trong túi rung lên.
Hắn lôi ra xem.
Mục tiêu: [Anh có biết chìa khóa của tôi rơi ở đâu không?]
Khương Mặc liếc nhìn chùm chìa khóa có móc hình gấu nhỏ trong tay, trả lời: [Ở lối vào.]
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên khiến Trần Tú giật bắn mình. Cậu rón rén ló đầu nhìn xuống cầu thang tối mịt, trong lòng chắc chắn kẻ rình mò mình đang ở ngay dưới kia, chính là kẻ đã bám theo cậu suốt cả quãng đường.
Nhưng cậu không có gan xuống đối chất.
Như đọc được suy nghĩ của cậu, đối phương lại gửi tới một tin nhắn: [3 phút nữa xuống mà lấy.]
Trần Tú đang ngồi xổm trước cửa thở phào nhẹ nhõm. Hẳn là hắn cho cậu ba phút để hắn rời đi. Cậu không dám đối mặt với kẻ đó, sợ rằng hắn sẽ làm hại mình.