Lý Phùng không nói gì, thân thể khô gầy cao hơn Liễu Minh An một đoạn lại đang run rẩy không cách nào kiềm chế, quai hàm cắn chặt đến mức tưởng chừng sắp nghiến nát cả răng.
Liễu Minh An hơi nheo mắt, nhìn về phía sau Lý Phùng, cửa sau của phòng bên thông thẳng đến hậu viện, Lý Phùng thực sự đi từ hậu viện qua cũng không có gì không hợp lý.
"Hôm qua vào lúc chạng vạng, ta đến nhà bếp chuẩn bị đồ ăn cho tiểu súc sinh, vô tình nghe nói hắn trộm một miếng ngọc bài của Thịnh gia, nhưng quản sự Lưu dẫn người đến tìm mãi không thấy... Ta... ta đoán chừng miếng ngọc bài vẫn còn trong tay hắn, nhân lúc mang cơm đến, ta liền âm thầm lục lọi góc viện xem có thể tìm thấy hay không... Không... không ngờ lại nhìn thấy..."
Lý Phùng hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của y, tâm thần hắn bị nỗi sợ hãi khủng khϊếp chấn nhϊếp, không đợi Liễu Minh An truy vấn, hắn đã giống như đổ đậu nành, đem toàn bộ chuyện xảy ra trong hậu viện nói ra hết.
Liễu Minh An dĩ nhiên biết miếng ngọc bài vẫn còn trong tay Thịnh Tần Diễn, y và quản sự Lưu đều không cướp lại được, tiểu súc sinh kia ngược lại rất giỏi che giấu.
Đồng tử Liễu Minh An co lại, suýt chút nữa bóp gãy cây quạt bạch ngọc trong tay: "Thật sự là đột nhiên xuất hiện từ hư không?"
"Trăm phần trăm là thật!" Lý Phùng hoàn toàn mất hồn, lải nhải liên tục: "Ta thấy rất rõ ràng, rõ ràng trong viện chẳng có ai, thế mà sau một trận hương khí, những thứ kỳ quái kia lại xuất hiện trên bậc đá..."
Ánh mắt Liễu Minh An lóe lên một tia quái dị: "Hương khí là từ hậu viện của Thịnh Tần Diễn tỏa ra?"
"Phải." Lý Phùng liên tục gật đầu: "Đúng, mùi hương trên người ta chắc chắn là dính phải khi đó... Nhất định là vậy, nhất định là vậy... Nếu ngươi không tin, có thể đích thân đến hậu viện xem thử."
Hành lang bốn phía lộng gió, Lý Phùng đứng đã lâu đến thế mà hương thơm trên người vẫn chưa tản đi bao nhiêu.
Liễu Minh An hít sâu một hơi, đầu ngón tay khẽ lướt qua chuỗi ngọc trắng trong tay, ánh mắt lóe lên vẻ khó dò.
…
Hậu viện.
Mặt trời mới lên, rọi sáng cả sân viện vốn luôn âm u, cũng có phần sáng sủa hơn.
Thịnh Tần Diễn lặng lẽ ngồi trên bậc đá, bùn đất và bụi bẩn bám trên y phục đã khô cứng lại, vóc người trẻ nhỏ đổ xuống bậc thềm một bóng đen lờ mờ.
Hắn nhai rễ cỏ trong miệng, bàn tay mở ra, cụp mắt nhìn tấm ngọc bài đang nằm trong lòng tay.
Lý Phùng xưa nay là kẻ không có lợi thì chẳng dậy sớm, lén lút đến hậu viện, chỉ sợ là có mưu đồ khác.
Mà trên người hắn, thứ duy nhất còn chút giá trị lợi dụng, chính là ngọc bài của mẫu thân.