Chương 48

Không biết hắn đứng đó bao lâu, đến khi siết chặt lấy ngọc bài rồi quay trở lại, ngồi xuống bậc đá, hơi vụng về mở lớp bọc bên ngoài rồi bắt đầu ăn.

Phần lớn khuôn mặt bị mái tóc rối bù che lấp, thoạt nhìn, chỉ là một đứa trẻ gầy gò.

Tâm trạng Lâm Trừng phút chốc trầm xuống. Cậu mím môi, bờ môi mềm mại đỏ au khẽ động, chăm chú nhìn Thịnh Tần Diễn ăn, hàng mi dài rậm rủ xuống.

So với hôm qua, tốc độ ăn của Thịnh Tần Diễn nhanh hơn rất nhiều, chỉ ba bốn miếng đã ăn xong bánh màn thầu trắng.

Tiếp đó là nước, hắn trực tiếp ngửa cổ tu một hơi cạn sạch, chẳng buồn thở dốc.

Ăn xong hai thứ, hắn đưa tay ngang miệng, dùng tay áo tùy tiện lau khóe môi, sau đó thẳng bước đi vào đám cỏ.

Thấy Thịnh Tần Diễn lại định bứt cỏ ăn, Lâm Trừng khẽ siết ngón tay mềm mại, đầu ngón tay hướng đến màn hình điện tử.

Ngón tay vừa chạm vào ô [Kẹo], cơn đau kịch liệt quen thuộc đột ngột ập tới, lan tràn khắp thần kinh toàn thân.

Cơ thể cậu thoáng cứng lại, thân hình nhỏ nhắn tức khắc co quắp xuống.

Cậu ôm chặt lấy ngực, nắm chặt vạt áo đến mức đốt ngón tay tái nhợt, cơn đau dồn dập kéo đến, khiến trước mắt cậu tối sầm từng trận.

Lại… lại phát bệnh rồi.

Khó chịu quá.

Trán Lâm Trừng lấm tấm mồ hôi lạnh, vải áo bông kém chất lượng cọ sát vào da thịt, để lại từng mảng vết đỏ loang lổ.

Như những đóa hồng nở rộ, hòa quyện với hương thơm ngọt ngào trên người cậu, diễm lệ mà trụy lạc.

Bệnh tình của Lâm Trừng vô cùng hiếm gặp, không thể chữa khỏi, mỗi lần phát bệnh đều không tránh được cơn đau thấu xương.

Cậu khó nhọc co mình lại, cố giảm bớt đau đớn, nhưng hiện giờ cậu chỉ là một linh thể, cơn khó chịu tới cực hạn, dù muốn cũng chẳng thể giống như trước kia.

Trái lại, càng vùng vẫy, nhịp thở cậu càng hỗn loạn, cơ thể trắng nõn cũng thấm đẫm mồ hôi mang theo hương thơm ngọt lịm.

Khóe mắt Lâm Trừng rịn ra chút lệ, thân thể vốn đã trong suốt lại càng thêm mờ nhạt.

Cuối cùng, cậu chẳng chịu nổi cơn đau nữa, ngất lịm đi.

---

Lý Phùng vừa lăn vừa bò, chạy thục mạng từ hậu viện về tiểu viện gần đó, đến khi kiệt sức mới chịu dừng lại.

Hắn bám chặt vào cây cột, thở hồng hộc, khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng.

Vừa thở dốc, hắn vừa không quên ngoảnh đầu nhìn lại phía sau. Hành lang vắng tanh, ngoại trừ mấy hạ nhân đi qua đi lại, chẳng có gì bất thường.

Hắn chậm rãi thở phào một hơi, cơ bắp toàn thân vừa muốn thả lỏng thì đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai hắn.