Lâm Trừng khẽ siết ngón tay mềm mại, chần chừ hai giây rồi lại lần nữa nhấn vào 【Có】.
Khoảnh khắc kế tiếp, màn hình điện tử lóe sáng, một trang mua sắm xuất hiện trước mắt cậu.
Hàng hóa bày biện la liệt, chủng loại đa dạng, nhiều thứ đến cả nghe cậu còn chưa từng nghe qua.
Nhưng phần lớn đều bị khóa lại, hiển thị trạng thái xám mờ, bên dưới mỗi món hàng đề rõ: Cấp bậc không đủ, không thể xem.
Phía trên cùng là danh mục hàng hóa: Đặc cấp, Cao cấp, Trung cấp, Thấp cấp.
Lâm Trừng nhấn vào mục Đặc cấp, không ngoài dự đoán, tất cả đều bị khóa. Cậu quẹt sang trái, nhấn vào mục hàng hóa cấp Thấp.
Số lượng hàng hóa hiển thị không nhiều, thoáng nhìn qua là thấy hết. Nhưng cuối cùng cũng không còn bị khóa lại nữa.
Lâm Trừng lướt qua các món hàng đang bày bán: 【Nước khoáng (không cấp bậc)】, 【Bánh bao trắng (không cấp bậc)】, 【Quần áo vải bông (không cấp bậc)】, 【Kẹo (không cấp bậc)】
Hết rồi.
Giá cả cũng rất rẻ, thấp nhất chỉ cần 0.5 điểm tích lũy, cao nhất cũng không vượt quá 3 điểm.
… Là điểm tích lũy thưởng cho hệ thống tân thủ sao?
Hiện tại cậu chỉ là linh hồn thể, không cần ăn cũng không cần uống, mấy món này chẳng có tác dụng gì với cậu cả.
Thứ duy nhất có ích…
Lâm Trừng đặt ngón tay lên 【Thoát】 ở góc trên bên trái, đang định nhấn xuống, bỗng nghĩ đến điều gì, ánh mắt lại lần nữa dời về các món hàng đang bán, nhấn vào 【Quần áo vải bông】.
【Nhắc nhở ấm áp: Hàng hóa đã đặt mua không thể đổi trả, quần áo thay ra sẽ tự động thu hồi, không chấp nhận đánh giá kém. Xác nhận mua hàng?】
Lâm Trừng kéo nhẹ bộ đồ bệnh nhân ướt đẫm, nhấn xác nhận.
Giây tiếp theo, một bóng ảo phủ xuống trước mắt cậu, cánh tay hơi trĩu xuống, một bộ áo thun trắng ngắn tay và quần ngắn xuất hiện trong tay cậu.
Đồng thời, điểm tích lũy của cậu cũng từ 【300】 giảm xuống còn 【297】.
Quả nhiên là dùng điểm thưởng để thanh toán.
Cậu chẳng có gì trên người, nếu phải đổi bằng thứ khác, cậu cũng chẳng lấy ra được.
Lâm Trừng thầm thở phào nhẹ nhõm, cậu đóng cửa phòng tắm, lần này màn hình điện tử không còn theo cậu nữa.
Cậu cởi bộ đồ ướt sũng ra, thay vào quần áo mới mua, ngón tay vô tình chạm đến da thịt, đầu ngón tay mềm mại lún vào làn da.
Không biết với thân thể gầy yếu như vậy, làm sao lại mọc ra nhiều thịt mềm đến thế.
Quần áo mới có hơi rộng, chất liệu cũng rất bình thường, thậm chí có phần kém, cọ vào da khiến trên người cậu dần xuất hiện vài vệt đỏ.
Lâm Trừng không chú ý, trước giờ cậu luôn mặc đồ bệnh nhân dài tay dài chân, rất ít khi mặc kiểu trang phục mát mẻ như vậy, có chút không quen.
Cậu khẽ co ngón chân, cánh tay và cẳng chân lộ ra ngoài, khớp xương phớt hồng nhạt.
Nhưng ít ra, quần áo mới khô ráo, vẫn thoải mái hơn bộ đồ bệnh nhân ướt sũng.