Chương 50

“Lần trước nữa thì sao?”

[...]

Cảm giác như chuyện từ kiếp trước rồi vậy.

“Bé Quạ Đen sống sung sướиɠ quá đó nha.” Tô Phức cầm lấy viên kẹo bên cạnh, đưa lên gần miệng. Ban đầu cậu định bỏ cả viên vào miệng, nhưng đến khi đưa đến môi thì phát hiện viên kẹo này quá to. Cậu chạm môi vào rồi rút lại, như thể vừa hôn lên viên kẹo vậy.

Hành động thân mật này là để che giấu ý định muốn nuốt nó của cậu.

Hệ thống không đáp lại cậu.

“Bé Quạ Đen ~” Tô Phức nhướng mày.

[Hu hu hu, xin lỗi, nhưng tôi thật sự rất buồn ngủ, với cả còn rất nhiều việc đang chờ nữa.]

“Không phải mày nói...” Tô Phức cắn viên kẹo trong miệng: “Mày chỉ là hệ thống của một mình tao thôi sao? Bé Quạ Đen hay nói dối thì chẳng đáng yêu chút nào đâu nhé.”

[Tôi thật sự chỉ là hệ thống của một mình cậu, tôi không nói dối.]

Tô Phức vừa nhai kẹo vừa đảo mắt.

[Tôi có thể lười biếng một ngày không? Nếu có chuyện gì cậu cứ nhắn tin cho tôi là được.]

“Ừm hứm.” Tô Phức phát âm qua mũi, cầm lấy viên kẹo thứ hai.

[Tôi hứa sau này việc gì cũng sẽ làm, thật sự việc gì cũng làm, hôm nay cậu cũng có thể nghỉ ngơi, hoàn toàn không cần quan tâm đến hai người kia.]

Tô Phức đang cân nhắc, có vẻ hệ thống này thực sự là một kẻ bán mình cho tư bản nhưng năng lực chẳng ra gì, chỉ cần thức khuya một đêm là đã gục ngã rồi.

“Được rồi, nể tình mày đã mua kẹo cho tao, hôm nay tao sẽ tự do hoạt động.” Tô Phức cầm viên kẹo trong tay, vẽ một vòng trong không khí.

[Ha ha, vậy lát nữa gặp lại nhé.]

Nói xong, hệ thống chính thức bắt đầu công việc đơn tuyến của mình hôm nay.

Sau khi hệ thống rời đi, Tô Phức mới từ tốn lấy điện thoại ra.

Từ hôm qua sau khi cậu lấy điện thoại về thì liên tục nhận được tin nhắn của Cố Lãng Sâm. Cậu chẳng đọc cái nào, giờ cũng đã đến lúc bắt đầu làm việc, cậu mới từ từ mở ra.

Ánh mắt cậu bình thản, đôi mắt nâu phản chiếu ánh sáng từ màn hình điện thoại, ngón tay lướt nhanh, đọc hết các tin nhắn từ oán trách và tức giận ban đầu cho đến sự yếu lòng sau đó của Cố Lãng Sâm.

Xem ra Cố Lãng Sâm đến đây là được rồi, phải cho anh một cái cớ chứ.

Tô Phức vắt chân lên, tay lướt trên màn hình, gửi tin nhắn trả lời Cố Lãng Sâm.

Nếu hôm nay hệ thống không muốn làm việc, thì cậu sẽ tự lo liệu vậy.

Tô Phức nghĩ thế, ngửa đầu uống một ngụm sữa, sau đó đứng dậy mở cửa tủ quần áo trong phòng.

Bên trong là vô số bộ quần áo, tất cả đều do hệ thống cho người mang vào. Chúng được sắp xếp theo màu sắc, độ dài, độ dài tay áo; một tủ đựng áo khoác, một tủ đựng váy, một tủ đựng quần áo rời, cùng với đồ lót và nhiều phụ kiện lạ lùng khác.

Tô Phức tự hỏi một chút, hệ thống mỗi lần bảo cậu chuẩn bị đi gặp Cố Lãng Sâm, trang phục cậu mặc dường như đều khá đơn giản, nhưng lại trông cao cấp hơn? Hình như gọi là phong cách tiểu thư đài các?

Chắc là thế này nhỉ.

Vậy thì, theo thiết lập nhân vật của cậu, một tên trà xanh mấy ngày trước vừa bị dọa sợ, chắc là không thể mặc quá xinh đẹp và chỉnh tề.

Vậy hôm nay cậu sẽ mặc bộ nào đây...

Tô Phức chui đầu vào tủ quần áo, lần lượt lấy từng bộ ra xem.

Chẳng mấy chốc, một chiếc áo khoác nhung màu đen đã bị ném lên giường, tiếp đến là một chiếc áo ba lỗ đen, cùng một chiếc váy voan trắng có họa tiết chấm bi.

“Chắc là thế này.” Tô Phức ướm thử một chút.

Không có gì mới mẻ, nhưng sự kết hợp đen và trắng có lẽ sẽ không gây sai sót.

Sau khi chọn xong quần áo, cậu đi thẳng ra ngoài phòng, hướng ra ngoài gọi: “Có ai giúp tôi trang điểm và làm tóc không?”

“Cậu chủ, sẽ có người đến ngay.”

Tô Phức chủ động ra ngoài nói muốn trang điểm là chuyện rất hiếm gặp.

Cậu ngồi trước gương, nói với chuyên viên trang điểm: “Tôi muốn kiểu trang điểm trông như mình đang bị ốm, nhưng lại vẫn đẹp.”

Nói vậy có quá trừu tượng không nhỉ?

Ánh mắt Tô Phức trông mong nhìn họ.

Chuyên viên trang điểm mỉm cười gom lại mái tóc dài của cậu, nói: “Được thôi.”

“Nếu phải giả bệnh...” Thợ làm móng nắm tay Tô Phức, mặt không cảm xúc kiến nghị: “... Thì nên sơn bóng thôi.”

“Hai người cứ tự do phát huy.” Tô Phức trao cho họ toàn quyền, bởi cậu chẳng biết gì cả.

Chuyên viên trang điểm và thợ làm móng nghe vậy, suýt nữa muốn rơi nước mắt. Trước đây lúc họ trang điểm hay làm móng cho Tô Phức, họ đều phải nhận được mấy yêu cầu dày đặc từ quản gia, như thể nếu họ không tuân thủ và hoàn thành một cách hoàn hảo thì sẽ bị anh làm khó dễ vậy.

Cuối cùng thì cũng có cơ hội tự do phát huy, chuyên viên trang điểm và thợ làm móng cố gắng hết sức làm việc.

Sau một loạt thao tác, thay quần áo xong, Tô Phức với bộ trang bị đầy đủ ra lò.

Tô Phức chỉnh lại trang phục, rồi xoay người lại. Chuyên viên trang điểm đã buộc toàn bộ mái tóc dài của cậu, lỏng lẻo buông xuống bên trái, trông như một kiểu tóc buộc khá tùy ý, nhưng hai bên mặt được trang trí bằng vài lọn tóc lưa thưa. Phối hợp với kiểu tóc đơn giản và lười biếng này, chuyên viên trang điểm đã trang điểm cho cậu một lớp nền giống như mặt mộc, dùng son môi màu hồng đất.

Có chút dáng vẻ của mỹ nhân bệnh tật.