Không thấy gì bên ngoài cả.
“Bộp… bộp.” Nhưng âm thanh vẫn tiếp tục vang lên, lúc có lúc không.
Vì tò mò, Cố Lãng Sâm mở cửa sổ ra.
Khoảnh khắc đó, một đám mây đen đột ngột ùa vào trong.
“Quác ——”
“Quác quác quác —— quác ——”
Vô số quạ đen bỗng lao vào văn phòng anh, bay loạn khắp nơi, giấy tờ bị thổi tung, đồ đạc bị hất ngã.
“Quác ——” Đám quạ xào xạc bay qua, từng chiếc lông đen rơi xuống gương mặt hoảng loạn của Cố Lãng Sâm.
Quạ đã bay vào rồi.
Bầu trời tối đen, Khúc Ô Tê đang ngồi trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng, mượn ánh sáng rực rỡ của thành phố, đẩy gọng kính một chút, dùng thị lực yếu kém vào ban đêm nhìn xuống văn phòng của Cố Lãng Sâm bên dưới.
Không lâu sau, một con quạ đang lượn vòng trên bầu trời bay đến bên cạnh anh, đậu trên vai anh.
“Đêm qua là mày đứng gác, cứu Tiểu Phức đúng không? Làm tốt lắm.” Khúc Ô Tê đặt thức ăn vào lòng bàn tay, cho nó ăn: “Sau này cũng phải tiếp tục làm phiền mày rồi.”
Con quạ ngậm lấy thức ăn từ tay Khúc Ô Tê, rồi đột ngột bay đi.
“Được rồi, bây giờ thực sự không còn nhiều thời gian nữa.” Khúc Ô Tê đứng lên, vô thức chỉnh lại quần áo.
Khúc Ô Tê quay trở lại công ty, khi quẹt thẻ tan ca, đã là hơn 11 giờ tối.
Anh mơ màng sắp ngủ, lần đầu tiên hướng ánh mắt về phía các nhân viên vẫn đang tăng ca làm việc.
Thấy anh giờ này mới quẹt thẻ tan làm, tất cả nhân viên đều giật mình đến mức run tay, mấy chữ trên bàn phím gõ ra liên tục sai sót.
“Mọi người thật không dễ dàng gì.” Khúc Ô Tê khẽ gật đầu với họ, thể hiện sự tôn trọng: “Tôi mời mọi người bữa ăn khuya tối nay và bữa sáng ngày mai, mọi chi phí tính vào tôi. Vậy nhé, tôi về ngủ đây, tạm biệt.”
Anh cố gắng giữ cho mình sự điềm tĩnh thường ngày, nhưng cơ thể không chịu nổi, bước chân lảo đảo mà rời khỏi văn phòng.
Khi xác nhận anh đã rời đi, cả văn phòng đều náo động.
“Ngài Khúc Ô Tê tăng ca! Thế giới này! Không phải! Ba nghìn thế giới sắp sửa diệt vong rồi!”
Có người vội vã báo tin tức đáng sợ này cho bạn bè ở các bộ phận khác.
Thoáng chốc, tiếng thét chói tai nối tiếp nhau, lan khắp mọi nơi.
“Ngài Khúc Ô Tê tăng ca rồi!”
“Các cậu… Đừng nói là tăng ca đến choáng váng nên thấy ảo giác đấy nhé…”
“Tôi đã xem lịch sử quẹt thẻ rồi, ngài Khúc Ô Tê thật sự đã tăng ca đến lúc này!”
“Thế giới sắp kết thúc rồi!”
Tô Phức nằm trên giường chơi game, không biết từ lúc nào đã ngủ mất.
Lúc cậu tỉnh dậy, phát hiện trên tủ đầu giường có thứ gì đó.
Điện thoại của cậu đang sạc, một viên hồng ngọc sáng lấp lánh, còn có một túi kẹo tròn.
Tô Phức cầm điện thoại lên, Cố Lãng Sâm đã gửi cho cậu nhiều tin nhắn, trong nhóm chat của cậu, Hứa Văn Nhân và Vũ Văn Thận cũng gửi tin nhắn cho cậu, nhưng cậu vẫn ưu tiên mở tin nhắn chưa đọc của Quản gia Quạ Đen.
Tin nhắn yêu cầu mua kẹo tròn tối qua cậu còn chưa kịp gửi.
Quản gia Quạ Đen gửi một biểu cảm đáng yêu, là hình động một chú quạ nhỏ giơ tay làm động tác OK.
Cũng là chín giờ sáng.
[Chào nuổi sáng cha, Tiểu Phức.]
[Không đúng, là A Phức kiêu dấu!]
[Niêu dấu!]
[...]
Thử khởi động lại vài lần đều thất bại, hệ thống lại lần nữa chấm chấm chấm, rồi không nhắn gì nữa.
“Mày đang làm gì đó?” Tô Phức ngồi bên bàn ăn sáng, cậu mặc quần đùi, chân trần bắt chéo lên nhau, ngón chân cái chạm nhẹ lên thảm.
[Lâu rồi tôi không tăng ca, dẫn đến tối qua bị mất ngủ, giờ tôi buồn ngủ quá, gõ chữ không được mượt lắm. Đợi tôi chút, tôi đang điều chỉnh lại.]
“Cho mày thêm một cơ hội nữa đấy.” Tô Phức giơ ngón trỏ về phía nó, ánh mắt chứa ý cười
[Tiểu Phức yêu dấu, chào buổi sáng.]
Cuối cùng hệ thống cũng gõ đúng chữ.
“Bé Quạ Đen~ Chào buổi sáng~” Tô Phức cúi đầu cười, lông mi rung rinh theo nhịp chớp mắt của cậu.
Hệ thống bị nụ cười ngọt ngào đó làm cho tan chảy.
[Đây là lần đầu tiên cậu chào tôi vui vẻ như vậy.]
Hệ thống ít nhiều có chút cảm động, đồng thời cũng có chút chua chát.
“Thật sao?” Tô Phức không nhớ ra được.
[Thật nhà.]
“Nếu mày nói năng không rõ ràng thì khoan hẵng nói chuyện với tao.” Tô Phức ăn sáng xong, cầm khăn giấy lau miệng.
Sau câu nói đó của cậu, hệ thống thật sự im lặng.
Tô Phức nhíu mày, đột nhiên lên tiếng: “Bé Quạ Đen.”
[Hửm?]
“Mày nói đã lâu rồi không tăng ca, lần gần nhất tăng ca là khi nào?” Thực ra Tô Phức không quan tâm đến chuyện này, chỉ tiện miệng tìm một chủ đề để trêu chọc hệ thống mà thôi.
Theo một nghĩa nào đó, tính cách của Tô Phức thật ra rất ác liệt. Rõ ràng cậu biết hệ thống đang mệt mỏi không muốn làm việc, nhưng vẫn cố ý ép nó phải mở miệng nói chuyện.
[Lần gần nhất là khi tìm thông tin về Vũ Văn Thận cho cậu đó.]
Chuyện đó chưa qua bao lâu, chắc cậu sẽ không nhanh chóng quên đi như vậy đâu nhỉ?
Hệ thống cả đời chưa tăng ca bao nhiêu lần, hy vọng cậu sẽ nhớ, nếu không nó sẽ rất buồn.