Chương 45

“Cậu thì biết gì chứ?” Cố Lãng Sâm lạnh lùng nói.

Chính vì cả Tô Phức lẫn những người khác đều tiếp cận anh với tâm lý thế này, nên mới khiến anh cảm thấy phiền chán.

Tô Phức vì quá mệt mỏi, đang cúi người, dùng tay chống lên đầu gối, nghe thấy lời Cố Lãng Sâm nói, cậu đưa tay vẫy vẫy, ra hiệu rằng mình chưa nói xong: “Chính vì như thế nên anh mới không nhận ra mình đã nhận được tình yêu của rất nhiều người. Những thứ dễ dàng có được không phải thứ anh muốn, anh chẳng bao giờ để tâm, thế nên anh mới không biết có người yêu anh như thế nào. Nhưng rồi anh gặp được Vĩnh Hương Tạ, người mà anh thật sự thích, cậu ta lại không giống những người trước đây, không chủ động đến gần anh.”

Nếu Vĩnh Hương Tạ chủ động dâng lên cửa, Cố Lãng Sâm chỉ cần mỉm cười mà nhận lấy ý tốt của cậu ta là được.

Thế nhưng, cậu ta lại không làm như vậy. Đến lúc cần Cố Lãng Sâm phải chủ động, anh lại mơ hồ, không biết mình nên làm gì.

“Anh muốn theo đuổi người ta, thì bỏ mấy cái trò làm giá vô ích kia đi, phải chú ý nhìn người ta kĩ càng mới đúng." Tô Phức nói, “Anh không quan sát cậu ta, sao biết được mình nên làm gì? Làm sao cảm nhận được mình thích cậu ta đến mức nào.”

Cố Lãng Sâm ngẩn người.

Nói xong đạo lý lớn lao, cuối cùng Tô Phức cũng tìm được cơ hội để mắng thẳng vào mặt anh: “Đồ trẻ hư quen thói nuông chiều!”

“Đồ nhóc không gan dạ!”

“Đồ sếp tổng làm kiêu!”

“Đồ phiền phức!”

Cố Lãng Sâm lập tức quay người.

Tô Phức cũng gần mắng xong rồi, nên thông minh ngậm chặt miệng.

Cho anh một cú đẩy, chỉ cần anh không tiếp tục dẫn cậu lên núi nữa là được.

Tô Phức vì hai chân đau nhức, lúc này đã trở nên vô cùng hèn mọn. Cậu làm gì cũng được, miễn là không phải đi bộ thêm nữa.

Cố Lãng Sâm nhìn chằm chằm mặt cậu, mắt không rời dù chỉ một giây. Bỗng nhiên, anh bắt đầu cau mày, sau đó hừ mạnh một tiếng.

Tô Phức tưởng kế hoạch của mình đã thất bại, trong lòng đang âm thầm rơi lệ.

Cố Lãng Sâm sải bước, lướt qua người cậu mà đi.

Tô Phức sững sờ.

Cố Lãng Sâm quay trở về, hơn nữa động tác càng nhanh hơn.

Tô Phức thở phào nhẹ nhõm, từ từ đi theo.

Bước chân của Cố Lãng Sâm ngày càng nhanh, khi Tô Phức chưa đi được nửa đường, anh đã về đến xe. Anh lái xe chạy thẳng về phía Tô Phức, cậu tưởng anh muốn đến đón mình nên đứng im không di chuyển. Quả thật, Cố Lãng Sâm lái xe đến bên cạnh cậu rồi dừng lại, nhưng anh không mở cửa xe.

“Cậu mang điện thoại theo chứ?” Cố Lãng Sâm hạ cửa sổ xe hỏi.

Tô Phức mệt đến mức thở hồng hộc, gật đầu.

“Vậy thì gọi điện cho quản gia của cậu, bảo hắn đến đón cậu đi.” Nói xong, Cố Lãng Sâm đạp mạnh ga, thoáng chốc bỏ lại Tô Phức.

Tô Phức: “...”

Mẹ nó, đồ đàn ông rác rưởi!

Tô Phức vừa mắng Cố Lãng Sâm, vừa đưa tay vào túi áo khoác.

Cậu thò tay vào túi bên phải.

Hở? Sao điện thoại không ở đây?

Cậu lại đưa tay kia vào túi bên trái, sờ thật kỹ.

Thoáng chốc, mặt Tô Phức trắng bệch.

Vì hoảng loạn mà mặt cậu không còn giọt máu, cậu liền cởϊ áσ khoác trong cái rét tháng Giêng, giũ xuống dưới.

Không có âm thanh của bất cứ vật gì rơi xuống.

Tiêu rồi!

Điện thoại để quên trên xe rồi!!!

Gió lạnh tháng Giêng, chỉ có con đường tăm tối dưới ánh trăng tròn.

Đôi giày cao gót của Tô Phức đã được đặt sang một bên, cậu ngồi xổm trên bãi cỏ, nâng mặt, chờ đợi một lúc lâu.

Cố Lãng Sâm không quay lại, cũng không có xe nào đi qua.

Nhìn xuống có thể thấy dòng xe cộ, dường như trông có vẻ xa, nhưng cũng không xa như cậu tưởng tượng.

Tô Phức thở dài một hơi, sau đó miễn cưỡng đứng dậy. Cậu xách đôi giày cao gót lên, chân đạp trên cỏ lạnh, theo con đường mà đi xuống.

Trăng sáng soi tỏ con đường cô đơn hoang vắng.

Tô Phức lẻ loi bước đi, bóng dáng in hằn, từ từ di chuyển.

Đúng lúc này, một con quạ bay qua bầu trời đen thẫm, đậu trên lan can bên đường.

Nó nhìn Tô Phức, nghiêng đầu, nhưng không mở miệng dọa cậu.

Tô Phức thấy nó, nhưng không phản ứng, cứ thế đi qua. Cậu xách đôi giày cao gót, tay lắc lư, lúc này mà cũng tìm được niềm vui.

Dường như quạ đen đã đưa ra phán đoán nào đó, rời móng khỏi lan can, bay xuống.

Tô Phức không biết mình đã đi bao lâu, ngay khi cậu chuẩn bị nghỉ ngơi thì trên con đường uốn khúc, một chiếc xe chạy tới. Chưa kịp để Tô Phức thử vẫy xe xin giúp đỡ, chiếc xe ấy đã dừng lại bên cạnh cậu.

“Cậu chủ, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cậu rồi.” Trần Nham hạ cửa sổ xe.

Tô Phức đan tay vào nhau, thật sự xúc động: “Tiểu Nham Nham!”

Tô Phức cảm thấy gương mặt có phần hung ác kia của Trần Nham càng nhìn càng đáng yêu.

Đây mới là mầm mống của tình yêu nhỉ?

“Quác quác —— quác ——” Một tiếng kêu chói tai khiến Tô Phức chú ý.

Một con quạ đen đậu trên mui xe phía sau, đột nhiên kêu lên, rồi nhìn về phía Tô Phức.

Tô Phức chớp mắt một cái.

Quạ đen hơi gật đầu, sau đó bay lên trời.