Bầu trời tối sẫm, thang máy xuyên qua tầng mây, phía dưới những tòa cao ốc sáng đèn là không gian treo lơ lửng.
Đây là một nơi thuộc về chiều không gian khác.
Một đôi tay thon dài đóng lại chiếc máy tính, sau đó nhấc chiếc áo vest treo bên cạnh lên. Người đàn ông mặc chỉnh tề rồi mới thong thả rời khỏi văn phòng của mình.
Khi anh bước ra ngoài, trong không gian rộng lớn không phân tách, mọi người vẫn đang ngồi tại vị trí của mình, cúi đầu nhìn chăm chăm vào máy tính. Ánh sáng từ màn hình rực rỡ, tiếng gõ phím vang lên hối hả. Tất cả đều bận rộn làm việc, không ai ngẩng đầu, tầm mắt chỉ thấy được đôi giày da bóng loáng của người đàn ông lướt qua, cùng với ống quần vest gọn gàng.
Người đàn ông không hề liếc mắt lấy một lần, bình thản quẹt thẻ tan ca.
Khi anh đi rồi, những người còn lại mới dám nhìn nhau, trao đổi ánh mắt.
Đỉnh đỉnh! Đáng ngưỡng mộ!
Khi người đàn ông bước vào thang máy, bên trong đã có một người khác trạc tuổi anh. Người này nhìn thấy anh tan làm, lộ ra ánh mắt cực kỳ ghen tỵ.
Người đàn ông đã tập mãi thành quen, anh đứng yên, sau khi nhấn nút, nhìn qua gương mới phát hiện chiếc cà vạt của mình hơi lệch. Tính cách của anh cầu toàn, thế là vô thức ung dung chỉnh lại trang phục. Anh nhẹ nhàng ngẩng đầu kéo lại cà vạt, đôi mắt phượng qua lớp kính nhìn thấy người đứng bên cạnh.
“Khúc Ô Tê, anh đúng giờ thật đấy.”
“Lưu ý cách xưng hô của cậu, ở đây phải tuân theo quy tắc, gọi tôi là ngài Khúc Ô Tê.” Khóe miệng anh nhếch lên, đầu hơi nghiêng, hiện rõ mồn một cái khí chất văn nhã bại hoại.
“Được rồi, ngài Khúc Ô Tê, chẳng phải họ vừa giao cho anh một công việc mới sao? Sao anh vẫn có thể tan làm đúng giờ như thế?” Công việc của họ bận rộn, làm trong ngành này, hầu như không ai có thể nhàn hạ, tăng ca đến tận khuya là chuyện thường tình. Vậy mà người trước mặt này, đến giờ là tan ca, dù có là sếp lớn nhất đứng chờ bên thang máy nhìn chằm chằm, cũng không mang lại cho anh một chút áp lực nào.
Theo một nghĩa nào đó, anh ta thực sự hâm mộ, lại ghen ghét đến mức nhìn thấy anh là khó chịu.
“Trong giờ làm mà làm tốt công việc của mình thì có thể tan làm đúng giờ thôi. Ngược lại, tôi muốn hỏi các cậu, có phải các cậu không có nhà cửa, coi công ty là nơi ở không?” Anh nói chuyện không hề khách sáo.
“Công việc này căn bản không thể làm xong được…” Hơn nữa, cho dù có thể làm xong, cũng hiếm khi gặp người mặt dày, đến giờ tan làm quẹt thẻ rời đi như anh.
“Đó là vấn đề của chính các cậu.” Khúc Ô Tê nhìn thang máy đến tầng, xòe tay, bước chân, ung dung rời khỏi thang máy: “Hôm nay tôi phải đi lấy tạp chí thời trang đặt trước, không muốn trễ hẹn, vậy nhé, hẹn gặp lại ngày mai.”
“Này!” Đồng nghiệp của anh gọi với theo: “Công việc mới của cậu rốt cuộc tiến triển đến đâu rồi?"
Là người bình thường đều nhận ra, công việc mới giao cho Khúc Ô Tê căn bản không phải là việc anh nên chịu trách nhiệm, rõ ràng sếp trên kia đang cố tình gây khó dễ.
Khúc Ô Tê đầu không quay lại, giọng tự tin vang lên: “Hoàn hảo vô cùng, thái độ làm việc của tôi rất nghiêm túc đấy.”
“...” Tốt nhất là vậy.
Trước khi thang máy đóng lại, một người phụ nữ mặc vest bước vào. Khi cửa thang máy đã khép kín, thang tiếp tục hạ xuống, cô ấy mới dám lên tiếng: “Ngài Khúc Ô Tê chết chắc rồi, tôi thấy anh ấy lấy mấy cuốn sách tham khảo lỗi thời trong thư viện đấy, nào là [Bách Khoa Toàn Thư Bí Kíp Thu Phục Lòng Người], [Hướng Dẫn Hệ Thống Cho Người Mới Bắt Đầu], [Những Mẹo Khiến Đàn Ông Động Lòng], [Cách Gặp Gỡ Và Chung Sống Cùng Ký Chủ Bắt Đầu Từ Con Số 0].”
Theo như hiểu biết của cô ấy, những mẹo đó nên được gọi là mẹo trải nghiệm qua đời mới đúng.
Người đàn ông có chút lo lắng: “Nếu đây là lần đầu tiên anh ấy thất bại trong công việc thì liệu có bị giáng chức không?”
Độ khó trong công việc của Khúc Ô Tê rất cao, không ai trong số họ muốn tiếp nhận cả.
“Không thể nào, chỉ là từ nay anh ấy đừng mong nghĩ đến việc tan ca đúng giờ nữa thôi.”
*
Sau khi trò chuyện với ông chủ kia xong, Tô Phức chìm vào dòng suy nghĩ.
Theo như cậu hiểu từ những cuốn tiểu thuyết liên quan mà cậu từng đọc, đáng lẽ hệ thống phải là một… thứ gì đó giống như máy móc mới đúng? Nhưng bây giờ hồi tưởng lại những việc mà hệ thống đã làm từ khi xuất hiện bên cạnh cậu, thì nó thật sự giống như một… nhân viên văn phòng có năng lực nghiệp vụ chẳng ra gì?
Ngay khi Tô Phức đang suy tư, một bóng hình quen thuộc đứng bên cạnh cậu.
Tô Phức ngẩng đầu lên, thế mà là Cố Lãng Sâm.
“Lãng Sâm, chẳng phải anh đã nói là muốn đi xem triển lãm sao?” Tại buổi tiệc, Cố Lãng Sâm đi khắp nơi xem các món hàng đấu giá. Nhưng Tô Phức không đi quen đôi giày cao gót dưới chân, đi được mười phút đã đầu hàng, tìm một chiếc ghế sofa ngồi xuống, để Cố Lãng Sâm tự mình đi dạo. Buổi triển lãm này rất lớn, Cố Lãng Sâm và cậu tách nhau cũng mới có nửa giờ, lẽ ra anh còn chưa đi hết mới đúng.