“Vậy tôi chỉ là một trong vô số người theo đuổi cậu thôi ư?” Vũ Văn Thận cảm thấy kỳ lạ, mặc dù Tô Phức tự luyến lại vô ý tứ, nhưng gã không hề ghét thái độ khoe khoang đó của cậu.
“Anh muốn trở thành người duy nhất sao?” Tô Phức nghe vậy, hơi ngẩng đầu lên, cười nhìn gã.
Hôm nay hệ thống đã tìm người giúp cậu làm tóc, búi lên một nửa, phần tóc trước trán được tạo kiểu đơn giản. Khi cậu ngẩng đầu lên, tóc hai bên khẽ lay động, để lộ đôi mắt long lanh có nốt ruồi lệ đang mỉm cười.
Vũ Văn Thận nhìn chăm chú vào đôi mắt ấy, không chớp lấy một lần.
Chỉ có thể nói, may mà Tô Phức không phải là người bình thường, nếu không thì, gã chợt nhận ra... nếu Tô Phức chỉ cần bình thường hơn một chút, chưa chắc cậu đã không thể so với Vĩnh Hương Tạ.
Điều Vũ Văn Thận nói là trong lòng Cố Lãng Sâm, còn với gã mà nói, gã không bao giờ nghĩ khác.
“Không.” Vũ Văn Thận từ chối cậu: “Tôi thấy cậu thích hợp để đặt ở giữa trung tâm buổi tiệc, để tất cả những ai đi ngang qua đều có thể nhìn một cái, tôi không đủ phúc phận để độc chiếm cậu.”
“Có thu phí không?”
“Có thể thu phí.”
Tô Phức bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tính khả thi của việc này.
Vũ Văn Thận một tay cầm gậy, tay kia đặt sau lưng, mỉm cười quan sát cậu đang cân nhắc về điều viển vông ấy.
Khi họ đang nói những chuyện không đầu không đuôi, hệ thống lại chạy ra.
[Độ thiện cảm của Vũ Văn Thận dành cho cậu lại tăng lên lại rồi, vẫn là 40, đúng là một gã đàn ông kỳ quặc.]
Nghe vậy, Tô Phức nhếch môi cười, sau đó nhìn Vũ Văn Thận, dùng giọng ngây thơ mà nói: “Nhưng anh thích tôi, mà lại không muốn độc chiếm tôi, chứng tỏ anh không thích tôi nhiều cho lắm.”
[Độ thiện cảm giảm xuống còn 35...]
Hệ thống cảm thấy nếu Tô Phức còn tiếp tục đùa nữa, người bị tổn thương tim sẽ chỉ có mình nó.
Vũ Văn Thận mím môi, gã nhìn Tô Phức, dường như thông qua cậu mà thấy một người khác.
Gã rất muốn nói với cậu rằng, không phải như thế.
Nhưng khi gã mở miệng, mới nhận ra người đứng trước mặt gã không phải là người gã nghĩ, mà là cái tên cậu ấm nhà họ Tô kỳ quái này.
“Nói chuyện với cậu không thú vị lắm...” Vũ Văn Thận nói.
“Nhưng tôi xinh đẹp, dù tôi nói chuyện không thú vị thì trò chuyện với tôi cũng rất vui mà.” Tô Phức đặt tay lên ngực, kiêu ngạo nói: “Nói chuyện thú vị không phải là điều mà tôi theo đuổi.”
Vũ Văn Thận cười khẽ, không tỏ rõ ý kiến.
Thời gian dần trôi, người xuất hiện trong buổi tiệc ngày càng đông. Trước đó hai người họ đứng ở nơi trống trải, bây giờ đã có rất nhiều người qua lại.
Bởi hai người họ không đứng gần nhau, nên lần lượt có người đi ngang qua mặt họ.
Khi dòng người tấp nập đi lại, cuối cùng Vũ Văn Thận cũng nhận ra rằng gã nên rời khỏi đây.
Gã không muốn để người khác cướp mất thứ thuộc về Vĩnh Hương Tạ, nhưng điều đó không có nghĩa là gã muốn tác hợp Vĩnh Hương Tạ và Cố Lãng Sâm với nhau.
“Vĩnh Hương Tạ nói chuyện thú vị không?” Tô Phức đột nhiên hỏi.
“Ha.” Vũ Văn Thận cho rằng câu hỏi của cậu là để thăm dò tình địch, đầu tiên gã cười nhạo một tiếng, rồi sau khi suy nghĩ cẩn thận, gã trả lời Tô Phức: “Em ấy nói chuyện cũng không thú vị.”
Nhưng gã lại thích nói chuyện với em ấy.
“Từ nhỏ sức khỏe của tôi đã không tốt.” Vũ Văn Thận nói.
Tô Phức vô thức nhìn xuống chân gã.
“Không phải vấn đề ở chân.” Vũ Văn Thận nhận ra thật sự rất dễ đoán được Tô Phức đang nghĩ gì: “Chân là do thời gian trước tôi bị ngã, nhưng có thể cũng liên quan một tí. Từ nhỏ sức khỏe tôi đã yếu, vậy nên khi những đứa trẻ khác chạy nhảy vui chơi, tôi chỉ có thể ở nhà. Đi học cũng thường xuyên xin nghỉ, vì sức khỏe không tốt mà. Sau đó, lúc tôi tám tuổi, gia đình A Tạ có việc bận, mẹ tôi và mẹ em ấy là chị em họ, nên đã đưa em ấy đến ở nhà tôi một thời gian.”
Tô Phức chớp mắt một cái.
Cậu chỉ hỏi vu vơ một câu, không ngờ Vũ Văn Thận lại chia sẻ nhiều như vậy.
“Không giống với những đứa trẻ khác, A Tạ không thích chạy nhảy, em ấy rất yên tĩnh, cũng rất dịu dàng, cho nên em ấy sẵn lòng ở bên cạnh một kẻ không thể ra khỏi nhà như tôi. Em ấy là người bạn đầu tiên của tôi trong thời thơ ấu.” Vũ Văn Thận nhìn Tô Phức trước mặt, nhưng qua cậu, gã như đang nhìn thấy bản thân và người bạn duy nhất của mình thuở bé: “Tôi nhớ rõ nhất một chuyện, đó là A Tạ có một con búp bê mà em ấy rất thích, nhưng một đứa em họ nghịch ngợm đã giật lấy nó từ tay em ấy, thế là A Tạ khóc suốt một ngày. Kể từ hôm đó trở đi, tôi quyết định rằng sẽ không để bất kỳ ai cướp đi bất cứ thứ gì bên cạnh em ấy nữa.”
Lý do mà Vũ Văn Thận xuất hiện trước mặt Tô Phức đã được làm sáng tỏ.