Chương 37

Cố Lãng Sâm kinh ngạc nhìn Vũ Văn Thận.

Bị chấn động bởi câu nói của Tô Phức, thậm chí Cố Lãng Sâm quên bẵng chuyện của Vĩnh Hương Tạ, con ngươi anh rụt lại, dùng ánh mắt không dám tin nhìn Vũ Văn Thận.

[Thân mến ơi.]

Hệ thống buộc phải nhắc nhở Tô Phức.

[Độ thiện cảm của Vũ Văn Thận dành cho cậu đã giảm xuống… 35 rồi.]

Chậc, gã thích tôi.

Tô Phức lộ ra vẻ mặt tự tin không nghi ngờ.

[30 rồi..]

Cậu liệu mà giải quyết cho tốt đi.

Vũ Văn Thận bày ra vẻ mặt nửa cười nửa không, đối diện với Tô Phức. Trong khi bề ngoài gã vẫn cười, độ thiện cảm của gã dành cho Tô Phức cứ thế tụt dốc. Không giống như Cố Lãng Sâm, dường như gã không đánh giá cao sự mặt dày của Tô Phức. Gã ghét bị người khác hiểu lầm tâm ý của mình, gã chỉ thích một người, rất rõ ràng, sẽ không thay đổi.

Cố Lãng Sâm đứng bên cạnh, nhìn mặt Vũ Văn Thận rồi lại nhìn mặt Tô Phức, đột nhiên, anh cảm thấy thương hại Vũ Văn Thận. Anh nghĩ nếu ai đó thật lòng yêu thích Tô Phức, nhất định phải cần đến một lượng lớn dũng khí và nghị lực. Lúc này, trong lòng anh, Vũ Văn Thận chính là người mang trong mình trái tim mạnh mẽ và khả năng chống chọi với dòng chảy số phận nhất.

Chỉ là, có một thoáng, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Cố Lãng Sâm cảm thấy tim mình như thắt lại.

Hơn nữa dường như trên đầu hiện lên màu gì đó.

“Thôi, để tôi đi chào trợ lý của tôi đã.” Cố Lãng Sâm muốn rời khỏi nơi này.

Nói xong, Cố Lãng Sâm liền như chạy trốn mà rời đi, thậm chí anh không ngoái đầu nhìn Tô Phức lần nào.

Vũ Văn Thận đắc ý nhướng mày nhìn Tô Phức, khıêυ khí©h: “Xem ra người cậu thích không hề để tâm đến cậu.”

“Ôi dào, cũng tại anh cả đấy, nên anh ấy mới ghen.” Tô Phức phiền muộn nhìn theo bóng lưng Cố Lãng Sâm đang rời đi.

Có vẻ như hôm nay ra ngoài mà không thu hoạch được gì là điều rất dễ xảy ra, khiến người ta có chút không cam lòng.

“Vậy cậu còn không mau đuổi theo đi.” Vũ Văn Thận ôm một thái độ như đang xem kịch vui, gã biết rằng phương hướng Cố Lãng Sâm đi đến chính là nơi Vĩnh Hương Tạ đang ở. Trong lòng Cố Lãng Sâm, Tô Phức chẳng qua chỉ là món đồ chơi để giải trí khi rảnh rỗi, hoàn toàn không thể so sánh với Vĩnh Hương Tạ. Chỉ là hai người họ chưa từng xuất hiện đồng thời trước mặt anh, nếu thật sự có thì không cần suy nghĩ cũng biết Cố Lãng Sâm sẽ chọn ai.

“Thôi bỏ đi.” Tô Phức hờ hững đáp, thản nhiên tiễn bước Cố Lãng Sâm.

Vũ Văn Thận chăm chú quan sát nét mặt của cậu, phát hiện cậu thật sự không có chút cảm xúc tiếc nuối nào.

Bất chợt, Tô Phức như nghĩ ra điều gì, bỗng bật cười.

Một nụ cười tựa hoa lê nở rộ khắp ngàn cây.

Tô Phức đan hai tay vào nhau, đặt dưới cằm, đôi mắt cậu sáng rực lên, cười tươi nhìn Vũ Văn Thận, dùng giọng điệu nũng nịu nói: “Anh ấy đi rồi, hay là chúng ta chơi với nhau đi.”

Vũ Văn Thận nghe vậy, thoáng ngẩn người, sau đó thì bật cười, gã không khách sáo với Tô Phức, dùng giọng đầy mỉa mai, không ngại phô bày hết phần xấu xa trong tính cách của mình: “Cố Lãng Sâm vừa đi là cậu hẹn tôi ngay à?”

“Có gì không được chứ?” Chẳng phải anh là đối tượng cần chinh phục số 2 của tôi sao? Nếu hôm nay số 1 xem ra không ổn, lại còn chạy nhanh hơn thỏ, thì hiển nhiên gã chính là mục tiêu tiếp theo rồi.

Vũ Văn Thận không nhịn được mà cười phá lên, còn chỉ tay vào Tô Phức: “Ha ha ha ha.”

Tô Phức vẫn rất ngây thơ, ánh mắt trong trẻo, thật sự không cảm thấy hành vi của mình có gì sai cả.

Vũ Văn Thận cảm thấy cậu thật sự là một tên trà xanh bẩm sinh.

Còn Tô Phức, cậu lấy điện thoại ra, tra cứu vấn đề: đột nhiên cười to là bệnh gì?

Xem xong câu trả lời, Tô Phức nói với Vũ Văn Thận: “Trên mạng nói anh bị động kinh, còn gọi là bệnh giật kinh phong.”

“Vậy sao, để tôi xem nào?” Vũ Văn Thận dùng gậy chống đỡ cơ thể, bước đến bên cạnh Tô Phức, liếc nhìn vào điện thoại của cậu.

Tô Phức cũng đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.

Vũ Văn Thận cười nham hiểm, rồi ghé sát vào tai Tô Phức nói: “Đúng thế, tôi có bệnh động kinh.”

Tô Phức vốn định cố tình chọc tức gã, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy từ Vũ Văn Thận, cậu khẽ há miệng, lộ ra một chút kinh ngạc.

Vũ Văn Thận mỉm cười nhìn cậu.

Tô Phức chuyển ngay sự ngạc nhiên đó thành nét mặt đồng cảm, rồi vỗ nhẹ vai Vũ Văn Thận, nói với gã: “Không sao đâu, ở đây nói rằng chỉ cần được điều trị đúng cách, bệnh có thể được kiểm soát. Anh còn trẻ, hãy cố gắng lên.”

Vũ Văn Thận nhếch môi, cười như không cười.

“May mà tôi không phải là người kén chọn đối tượng theo đuổi.” Tô Phức tỏ vẻ vui mừng thay cho gã, rồi hai tay ôm lấy mặt, say mê chìm đắm trong sức hấp dẫn của bản thân: “Hì hì.”