Nghe ba kể lại, mẹ Từ do dự. Dù sao chữ hiếu đè nặng, hai ông bà già họ không quan tâm cũng chẳng sao, nhưng với Từ Đồng thì lại không hay, sau này muốn lấy chồng cũng khó. Song bà thật sự chẳng muốn đến đó chịu đựng.
Thấy thế, Từ Đồng lập tức lên tiếng. Đùa à, nếu cứ tiếp tục im lặng, chẳng lẽ để mẹ qua đó chịu khổ sao?
Mục đích cô bỏ thuốc đâu phải vì hại mẹ mình chịu khổ!
“Ba mẹ không phải người chuyên chăm bệnh, bệnh của ông còn lạ, nhỡ chăm không khéo, bà lại quay ra trách mẹ thì sao.” Thấy mẹ có vẻ đồng ý, Từ Đồng nói tiếp: “Giờ nhà mình cũng có tiền rồi, chi bằng thuê người chuyên nghiệp chăm sóc, như vậy vừa yên tâm vừa đỡ phiền.”
Thật ra, Từ Đồng chỉ muốn thuê một người phụ nữ hơn năm mươi, trắng trẻo, góa chồng, hơi có dã tâm chút, làm bảo mẫu cho ông nội. Không cần thật lòng chăm, chỉ cần khiến bà nội bực bội là đủ.
Bằng không... hừ.
Cô không thể lấy mạng họ, nhưng chỉ cần biết họ sống chẳng yên ổn, cô đã thấy hả hê.
Từ trước đến nay, ba mẹ cô chưa từng nghĩ tới việc thuê người giúp việc. Nghe cô nói, ban đầu cả hai đều ngẩn ra. Sau khi suy nghĩ kĩ lại, mẹ Từ khá đồng tình, còn ba Từ lại lưỡng lự.
Từ Đồng bèn bồi thêm một câu: “Bác cả chắc chắn sẽ đồng ý.”
Đương nhiên sẽ đồng ý, dù sao không phải họ bỏ tiền.
Quả nhiên, ba Từ nghe xong, cũng gật đầu tán thành.
Từ Đồng mỉm cười nhìn mẹ đang vui vẻ, đôi mắt khẽ xoay: “À đúng rồi mẹ, bà bệnh thì dù sao mình cũng phải gửi chút quà. Con có bạn học nhà bán hàng dinh dưỡng cao cấp, nói nếu con mua ở đó, họ sẽ tính giá nội bộ cho.”
Mẹ Từ đồng ý ngay.
Dù thế nào thì bà nội cũng sẽ tìm cớ xin tiền, chi bằng biến tiền thành quà mang đến, vừa giữ thể diện vừa khiến bà ta khó chịu chút, cũng xem như xả giận.
Mẹ Từ không biết bệnh ông nội chỉ có thể ăn cá thịt, nên khi mang mấy thứ bổ đắt đỏ ấy đến, bà còn hơi xót. Nhưng đâu biết, người xót hơn chính là bà nội!
Từ Đồng cố ý chọn toàn hàng dinh dưỡng đắt, lại có hạn sử dụng ngắn. Bà nội chẳng hay biết, thấy giá niêm yết mà vui ra mặt. Song ông nội chẳng thèm động đũa, bà liền cuống lên, để lâu hỏng mất thì sao?
Thế là bà ăn luôn. Kết quả, chưa bao lâu, bà phải nhập viện, lý do: bổ quá liều!
Hôm ấy chuyện ầm ĩ khắp khu. Bà vốn hay ra sân chơi với trẻ con, ai ngờ hôm đó đang đùa thì máu mũi chảy ròng ròng, gương mặt nhăn nheo nhuộm hai vệt đỏ tươi khiến bọn nhỏ khóc thét. Khi người nhà đưa bà vào cấp cứu, bà vẫn còn gào lên rằng con dâu út muốn hại chết mình!