Thời ấy, ba mẹ Từ sống khổ sở vô cùng. Ra chợ mua mớ rau cũng bị người ta xì xào, ngay cả Từ Đồng nhỏ tuổi cũng chịu vạ lây, bọn trẻ trong khu được dạy không được chơi với cô. Thời nay, bị bà nội chê bất hiếu, thì con cái cũng chẳng được nhìn bằng con mắt tốt đẹp.
Nỗi ấm ức mẹ Từ chịu từ bà nội quả thật quá nhiều, nên bà phải nghĩ cho kỹ. May là ba Từ cũng chẳng phải người nghe lời mẹ mình hoàn toàn, ông hiểu được hàm ý trong lời vợ, liền im lặng gật đầu, xem như đồng ý. Thấy chồng như vậy, mẹ Từ mới khẽ thở phào.
Một lát sau, ba Từ dè dặt hỏi: “Nghe nói, ba dạo này bệnh rồi?”
Mẹ Từ không đáp.
Cái “nghe nói” này, nghe qua là biết ai nói, chẳng phải bà nội cố ý gọi điện kể hay sao.
Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, sức khỏe ông nội Từ ngày càng tệ. Cả người rã rời, tinh thần mỏi mệt, đêm mất ngủ triền miên, uống thuốc cũng chẳng ăn thua. Bệnh viện kiểm tra đủ kiểu mà chẳng ra bệnh gì nghiêm trọng. Bác sĩ nói dài nói ngắn, tóm lại chỉ một chữ: bổ.
Họ bảo: người già hồi trẻ khổ cực, giờ sức đề kháng giảm, phải tẩm bổ thì mới khá hơn. Quả nhiên, vừa được ăn bữa ngon, ông nội liền khỏe ra, tinh thần phấn chấn, nhưng vẫn không ngủ được!
Ông bệnh, bà nội liền khổ.
Hai vợ chồng nhà anh cả Từ đã về thành phố, nghe đâu vừa về đã cảm lạnh, phát sốt, còn chẳng chăm nổi mình, huống chi trông nom người già. Từ Vĩ thì đang học, bà nội cũng chẳng muốn làm phiền. Trong nhà, giờ chỉ còn hai ông bà.
Vốn tính ông nội đã khó chịu, bệnh một cái lại càng gắt gỏng.
Lạ lắm, ngày nào cũng ăn thịt cá chẳng chán, hễ hôm nào bữa cơm không có thịt là ông như người mất sức, tính tình bốc hỏa, hở ra là mắng, chỉ vì hạt bụi trên sàn cũng quát nửa ngày. Khi ấy, bà nội chỉ biết cúi đầu nghe, như con chim cút run rẩy, chẳng dám hé lời.
Ông bệnh, bà như sống trong địa ngục.
Ngày này qua ngày khác, bệnh tình chẳng thấy thuyên giảm, khẩu phần ăn thì tăng vùn vụt, một lúc nuốt năm con gà nướng mà bụng vẫn phẳng lì. Bà nội bắt đầu hoảng, tiền ăn cũng là tiền thật, nhìn số tiền trong nhà cạn dần, bà sợ mất luôn khoản để cưới vợ cho cháu!
Cuối cùng, bà chịu hết nổi. Không nỡ gọi nhà anh cả về hầu bệnh, nhưng nhà út thì khác, chẳng cần khách khí. Bà bốc điện thoại, giọng mệt mỏi mà sắc lạnh: Ông bệnh rồi, tôi cũng kiệt sức, hai người mau về mà chăm đi!