Chương 46

Từ Đồng bất lực, đành giữ tay mẹ lại, giải thích: “Mấy hôm trước con chẳng nói với ba mẹ rồi sao, trường tổ chức dã ngoại mùa thu, chỗ đó nổi tiếng với trò đánh cược đá quý, các bạn đều mua chơi vui, con cũng mua một khối, ai ngờ bên trong lại có ngọc phỉ thúy, chất lượng còn khá tốt. Người ta trả tiền ngay tại chỗ. Vì con là người ngoài tỉnh, chưa có chứng minh nhân dân, lúc chuyển khoản hơi rắc rối, phải nhờ họ giúp làm thêm thủ tục, nếu không tiền còn nhiều hơn nữa ấy.”

Nghe vậy, mẹ Từ mới thoáng hoàn hồn, nhưng lại hoảng hốt quát: “Con nhỏ ngốc này, dám cầm bốn trăm ngàn đi lung tung, không sợ bị cướp à!”

ba Từ nhìn tấm thẻ ngân hàng, ánh mắt thoáng trầm ngâm, sau cùng lên tiếng: “Có tiền rồi, chi bằng sớm trả nợ cho anh cả đi, để ba gọi điện báo cho ông ấy.”

“Đó là tiền con gái kiếm được, ông cũng nỡ lấy à!” Mẹ Từ thấy chồng sốt sắng như thế, chẳng nhịn được châm chọc một câu.

ba Từ khựng lại, sắc mặt giằng co. Trước nay Từ Đồng đi làm thêm, hai vợ chồng chưa từng đυ.ng đến tiền con, nhưng lần này khác, bốn trăm ngàn!

Nhà họ Từ tổng cộng còn nợ anh cả mười tám vạn, mấy năm qua đã trả sáu vạn, mấy hôm trước lại trả thêm ba vạn, giờ còn nợ đúng mười vạn. Trừ phần đó ra, trong thẻ vẫn còn ba mươi vạn, có vốn thế này, làm gì chẳng được.

“Ba, tiền này con chẳng coi là con kiếm, chỉ là may mắn thôi. Mình nên trả nợ trước đã.”

Từ Đồng mỉm cười dịu dàng, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên nụ cười yếu ớt mà chân thành: “Có thể giúp được nhà mình, con rất vui.”

Cô nói bằng giọng ngoan ngoãn, gương mặt ngây thuần khiến ai cũng tin là thật.

Nhưng trong lòng, cô lại lạnh lùng cười thầm: Tiền của cô, đâu dễ lấy đến thế.

Nghe con nói, ba Từ lập tức nở nụ cười, vừa cầm điện thoại thì mẹ Từ đã ngăn lại: “Không được, bây giờ chưa thích hợp.”

Bà cất thẻ ngân hàng, thản nhiên nói: “Đợi đến Tết hãy trả. Khi ấy họ hàng đều tụ tập, mình vừa trả tiền vừa đòi lại giấy nợ cho xong.”

Câu này không phải không có lý. Giấy nợ của họ Từ vẫn nằm trong tay bà nội Từ. Năm xưa vay tiền, ba Từ định trả dần từng chút, nhưng vừa đưa cho anh cả năm ngàn, bà nội đã tuyên bố số đó không tính, vì trên giấy ghi rõ rành rành, một chữ cũng không thiếu!

Cũng vì bị bà nội chọc tức, từ đó mỗi dịp lễ Tết, mẹ Từ đều viện cớ bận việc không về. Rồi chẳng bao lâu, bà nội lại khắp nơi nói xấu con dâu út bất hiếu, miệng miệng đều kể tội mẹ Từ.