Chương 45

Sức mạnh tinh thần không phổ biến ở thế giới khác, họ kiểm tra cấp độ sức mạnh tinh thần chủ yếu để khảo nghiệm tiềm năng ma thuật, vì chỉ có người có sức mạnh tinh thần cao mới có thể đi xa trên con đường ma thuật. Còn Từ Đồng chỉ có sức mạnh tinh thần mà không có ma thuật. Trong mắt họ, cô chỉ là một người vô dụng, thậm chí còn không bằng một người vô dụng, vì cơ thể cô không thể chứa ma thuật!

Tuy nhiên, từ một pháp sư vong linh đã chết, Từ Đồng nhận được một phương pháp luyện tập sức mạnh tinh thần dở dang.

Người chỉ có bàn tay trắng, không bao giờ lo sẽ mất bất cứ thứ gì.

Dù sao cũng bị nói là "phế vật", luyện tập một chút cũng không sao.

Lúc đó Từ Đồng chưa phát hiện ra "hệ thống", sống cũng không tốt, với suy nghĩ đó, cô thử luyện tập và rồi cô đã thành công.

Nhờ phương pháp luyện tập dở dang đó, cùng với sức mạnh tinh thần tăng dần và sự tự tìm tòi của bản thân, Từ Đồng tự nhận thấy cô sử dụng sức mạnh tinh thần khá tốt.

Vì vậy lần này, cô đến đây vì tiền và năng lượng!

Trước khi đến, Từ Đồng hóa trang thành ông nhà giàu bụng phệ, với tâm lý săn hàng hời, cô dùng tiền bán viên thuốc nhỏ trước đó để mua hết những viên đá thô được đánh giá tốt nhờ sức mạnh tinh thần của mình.

Cắt vài viên đá cảm thấy ổn, Từ Đồng bán lại ngay với giá 2800 vạn, chuyến này không những không mất tiền mà còn kiếm được kha khá.

Từ Đồng không phải người không biết điều, ra khỏi chỗ mổ đá, cô thu dọn bảy, tám nhóm người có ý xấu, kiếm thêm 8 vạn nữa, trò “đen ăn đen” này đều là trò mà Từ Đồng chơi dư lại.

Lại hóa trang một lần nữa, Từ Đồng ngồi tàu đêm hôm đó rời đi ngay.

Trở về căn hộ, Từ Đồng vẫn như chẳng có chuyện gì xảy ra, ngày ngày đến câu lạc bộ Mộc Nguyệt rèn luyện, trêu chọc Mộc Vũ, tiện thể tán gẫu vài câu với người anh họ nghiêm túc kia, rồi ung dung thưởng trà.

Thoáng chốc, một tuần trôi qua. Từ Đồng ngồi xe về nhà, ngay trước mặt ba, cô lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho mẹ.

“Trong này có bốn trăm ngàn.”

Câu nói ấy khiến mẹ Từ giật mình đến sững người, chẳng còn tâm trí nhìn thẻ, liền nắm lấy con gái mà kiểm tra tới lui: “Con làm gì thế, ở đâu ra ngần ấy tiền? Con ngốc à, mẹ đã bảo rồi, chuyện tiền nong không cần con lo.”

Bán thận? Bán máu? Chính bà cũng bị suy nghĩ của mình dọa cho sợ, vừa nhìn thấy tay Từ Đồng không có vết kim nào, bà liền xoay người định vén áo con gái lên xem thận có còn nguyên không.