Bữa trưa rất đầy đủ, nhưng bà nội không hài lòng lắm, bà ta gắp một miếng thịt tôm trắng đưa cho Từ Vĩ, lẩm bẩm chửi mẹ Từ keo kiệt, rồi chê tôm nhỏ, lại bảo mua thứ tôm nuôi trong ao, không bổ dưỡng. Nhưng dù sao thì bà ta cũng không ngừng gắp đũa.
Người Hoa thường thích giải quyết chuyện trên bàn ăn, câu nói này không sai, lúc ăn, chị dâu cả muốn nói mà ngập ngừng hồi lâu rồi mở lời: “Em ba à, tiền em nợ anh chị...”
Lời chị dâu chưa nói hết đã bị anh cả Từ ngắt lời.
“Con đàn bà phá của này, sao em ba có thể nợ tiền không trả, nó còn có tiền cho Mộng Kỳ đi học, sao lại không có tiền trả nợ, chỉ là giờ xoay sở khó khăn thôi.”
Nghe câu này cảm giác hơi không đúng, Từ Đồng liếc nhìn bác cả Từ một cái, lại nhìn vợ bác cả không ngạc nhiên chút nào, ha ha, một người đóng vai ác, một người đóng vai hiền, tính toán rất giỏi nha.
“Cái gì, nó còn có tiền cho con chết tiệt đó đi học!” Bà nội nghe lời Từ Mậu lập tức nổi giận: “Anh nghĩ sao vậy, con nhỏ đó đi học làm gì, có tiền đó sao anh không đóng học phí cho Vĩ Vĩ, đúng lúc học phí năm nay của Vĩ Vĩ chưa đóng.”
Bà nội chỉ thẳng ba Từ nói, gần như chọc vào trán.
Ba Từ cúi đầu không nói gì, bà nội thấy vậy cũng chán, thằng ba là thế đó, đánh nó cũng không dám kêu một tiếng.
Dần dần, mũi dùi của bà nội chuyển sang mẹ Từ.
Chuyện này chuyện kia, từ chuyện vặt vãnh đến chuyện nhỏ nhặt, từ lúc bà về nhà chồng đến giờ, những chuyện cũ thì bà nội nhớ rất rõ, từng chuyện từng chuyện, từ việc lấy trứng gà trong nhà lúc ở cữ đến chuyện vay tiền mua xe mấy năm trước, không biết từ lúc nào đã nói hơn nửa tiếng!
Cuối cùng, bà nội kết thúc cuộc nói chuyện bằng một câu: Hai vợ chồng không biết tiêu tiền, sau này ngoài tiền nuôi dưỡng ba mẹ, lương hàng tháng phải nộp hơn một nửa, tôi giữ giúp!
Mẹ Từ ngạc nhiên, vừa mới dọn ra, làm sao có thể ném tiền mồ hôi nước mắt của mình vào cái hố đó, mẹ Từ quay sang nhìn ba Từ, tay ông đang hút thuốc dừng lại một chút, nhưng không nói gì, lại tiếp tục hút.
Từ Đồng nheo mắt, tiếp tục quan sát.
Mẹ Từ cau mày, đứng lên lấy túi đồ, cắt lời bà nội: “Mẹ, đây là 3 vạn tệ.”
Bà nội im miệng.
Ánh mắt anh cả, chị dâu và ông nội đều tập trung lại, khuôn mặt ba Từ vẫn còn ngạc nhiên chưa tan, rõ ràng ông cũng không biết đây là màn gì.