Chương 41

Điện thoại “tít tít” reo, mẹ Từ đứng đó nhìn Từ Đồng gọi điện, ba Từ không nói gì nhưng ánh mắt cứ nhìn về phía này.

Ôi, trong mắt họ, Từ Mộng Kỳ mãi chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành!

“A lô, xin chào, đây là Từ Mộng Kỳ, xin hỏi bạn là ai?” Từ Đồng mở loa ngoài, giọng chuẩn mực của Mộng Kỳ vang to, ba mẹ Từ cũng nghe thấy.

Ai nhận điện thoại cũng toàn “A lô, bạn là ai, tìm ai, làm gì” mấy câu quen thuộc, đột nhiên nghe “xin chào” có cảm giác như người thành phố, khiến ba mẹ Từ không quen.

Mẹ Từ chưa đợi Từ Đồng nói, đã nhanh bước đến nói chuyện điện thoại: “Mộng Kỳ à, con đang ở đâu vậy, sao chưa về nhà, hôm nay phải đến nhà bà ăn cơm đấy.”

“Ồ, tôi tưởng là ai, không phải là thím đó à, sao thím lại có thời gian quản tôi vậy, Từ Đồng nhà thím đâu rồi?” Giọng Mộng Kỳ vừa lên, mùi thành phố lập tức tan biến.

Mẹ Từ tức giận: “Mộng Kỳ, con nói chuyện kiểu gì vậy, con đang ở đâu, có về ăn cơm không?”

“Ăn cơm cái gì, nhà đó có chỗ cho tôi ăn đâu, thím ơi, tôi khuyên bác nên để Từ Đồng nhà thím ăn no rồi hãy đi, không thì người ta còn chẳng để lại một giọt canh cho thím đâu.”

“Nói bậy gì đó, đó là bà nội con mà.”

“Hừ, đó không phải bà nội tôi, bà ta chỉ là mẹ của ba tôi, có liên quan gì đến tôi đâu!” Mộng Kỳ thở hắt ra rồi nói tiếp: “Thôi được rồi, thím lo chuyện thím đi, có thiếu người làm thì có sao đâu, không phải có Từ Đồng nhà thím đó sao. Tôi đang ở trường học rồi, làm gì có thời gian mà về, thế nhé, tôi còn việc đây.” Nói xong, Mộng Kỳ tắt điện thoại, giọng rất không kiên nhẫn.

“Con nhỏ này...” Mẹ Từ nhìn điện thoại cau mày, thấy biểu cảm lo lắng của ba Từ, cuối cùng vẫn không nói gì, thở dài, người nào người nấy đều không bớt lo. bà nội và ông nội nó thế nào, bà hiểu rõ hơn Mộng Kỳ!

Nhưng dù sao đi nữa, rốt cuộc họ vẫn là ba mẹ Từ Thần, họ còn một ngày thì bà và Từ Thần phải hiếu thảo một ngày!

Mẹ Từ nở một nụ cười trên mặt, không để ý đến vẻ hối lỗi của Từ Thần, chỉ tập trung ra hiệu cho Từ Đồng nhanh lên, lát nữa sẽ đi.

Nhìn bóng lưng con gái, mẹ Từ nhớ đến 3 vạn tệ vừa bỏ vào túi sáng nay, thở dài nặng nề trong lòng.

Khi đến nhà ông Từ, là anh họ Từ Vĩ của Từ Đồng ra mở cửa cho họ, Từ Vĩ là con trai anh cả Từ Mậu của Từ Thần, dáng vẻ thanh tú, cao ráo, đeo kính không gọng, nói chuyện thường hay đẩy kính lên trông rất có học thức.