Chương 35

Từ Đồng nhìn Mộc Vũ như vậy, khóe môi bất giác cong lên, lúm đồng tiền nhỏ ẩn hiện.

Trước đây khi bị người ta gọi là "Tiểu Thần Tài" hay "Gian thương", vì để sinh tồn, cô thông thạo đủ loại nụ cười, như cười khách sáo, cười khinh bỉ, cười ngạo mạn... Nhưng bây giờ, Từ Đồng không hay cười, vì cảm thấy không cần thiết.

Như đã nói, thân xác kiếp này của Từ Đồng là một mỹ nhân vô cùng yếu đuối, nhưng vì Từ Đồng thường xuyên lạnh mặt, khiến vẻ đẹp này giảm đi hai phần, lại còn trông có vẻ toát ra khí chất không thể xâm phạm.

Nhưng nụ cười này, như gió xuân thổi qua mặt đất, trăm hoa đua nở, cảm giác dịu dàng ấy khiến người đàn ông đứng ở cửa ngẩn cả người.

Chưa đến mức nhất kiến chung tình, nhưng chắc chắn là đã có hảo cảm.

Người đàn ông tên là Mộc Vân Phong, là anh họ của Mộc Vũ. Hội sở Mộc Nguyệt này là do anh ta và vài người bạn cùng nhau hùn vốn mở. Mấy hôm trước nghe tin em họ mình muốn thi đấu với người ta, còn lấy cổ phần mà mẹ cậu ấy để lại ra cá cược, Mộc Vân Phong tức đến mức suýt nhảy dựng lên. Vì chuyện này, anh ta đã đặc biệt nói chuyện với cậu em họ cả một ngày, kết quả, cậu ấy vẫn chứng nào tật nấy!

Trình độ bơi lội của Mộc Vũ, không ai rõ hơn anh ta. Rõ ràng là người ta đã đào sẵn hố chờ cậu ấy nhảy vào, vậy mà khuyên thế nào cũng không nghe, bướng bỉnh như một con trâu. Mộc Vân Phong chưa bao giờ biết Mộc Vũ cũng có lúc ngốc nghếch đến vậy.

Mộc Vân Phong đã chuẩn bị sẵn tinh thần đi dọn tàn cuộc cho cậu ấy, không ngờ thằng nhóc đó cuối cùng lại thắng, mà còn thắng rất đẹp. Giữa chừng ở dưới nước, thậm chí cậu ấy còn lén giở trò với đối thủ. Tuy động tác của Mộc Vũ rất kín đáo, nhưng Mộc Vân Phong vẫn tinh mắt nhận ra. Dù sao thì mấy năm huấn luyện đặc chủng cũng không phải là để chơi.

Phải công nhận, kỹ năng bơi lội này của Mộc Vũ rất hiếm có, điều này khiến Mộc Vân Phong vô cùng tò mò về người đã dạy cậu ấy.

Vừa theo Mộc Vũ vào hội sở của mình, Mộc Vân Phong đã nhìn thấy Từ Đồng. Cô mặc một bộ đồng phục sạch sẽ, thẳng thớm, gương mặt không son phấn mỉm cười, giống như một loài hoa trắng nhỏ, không nổi bật, nhưng lại nở rộ khắp sườn đồi, đẹp đến nao lòng.

Về đến căn hộ, Từ Đồng lấy chiếc máy tính để bàn cũ ra lướt mạng. Vừa đăng nhập, avatar của Tán Tài Đồng Tử đã nhấp nháy liên tục. Từ Đồng vội vàng bấm vào.