Suy đoán trong lòng đã được chứng thực, Từ Mộng Kỳ không kìm được cảm xúc của mình. Chỉ thấy cô ta "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa phòng ngủ lại, rồi úp mặt xuống giường, trùm chăn bắt đầu khóc nức nở.
Biểu hiện kỳ lạ của Từ Mộng Kỳ khiến Từ Đồng rất để tâm. Đôi mắt đầy sát khí kia làm cô dấy lên một dự cảm chẳng lành, thế nên cô không khách sáo mà phóng tinh thần lực vào phòng ngủ của cô ta để xem cô ta đang làm gì.
Từ Đồng đã đoán đúng. Từ Mộng Kỳ này là người trọng sinh, trọng sinh từ mạt thế trở về.
Khóc xong, Từ Mộng Kỳ bắt đầu phân tích tình hình hiện tại của mình.
Ngày 14 tháng 8 năm 2016, một ngày mà cả đời này cô ta cũng không thể nào quên. Cô ta nhớ như in, kiếp trước, chính là ngày hôm nay, vì nhà họ Từ không giao tiền chuộc đúng hẹn nên cô ta đã bị lũ súc sinh đó làm nhục.
Tuy sau này nhà họ Từ chu cấp cho cô ta học đại học, nhưng cùng lắm họ cũng chỉ cho thêm chút tiền sinh hoạt, ngoài ra thì còn bù đắp được gì nữa đâu? Huống hồ, chẳng bao lâu sau mạt thế đã ập đến, học đại học hay không thì có ích gì. Còn chuyện ba của Từ Đồng chết để cứu cô ta thì đừng có nhắc. Ông đã hứa trước mộ ba cô ta là sẽ chăm sóc tốt cho cô ta, đó là việc ông nên làm!
Cảm xúc của Từ Mộng Kỳ trở nên u ám.
Dù có là mạt thế đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được sự thật rằng cái nhà kho tăm tối đó chính là cơn ác mộng mà cả đời này cô ta không thể quên!
Nhưng mà...
Tại sao bây giờ, cô ta vẫn còn ở nhà bình yên vô sự thế này?
Cô ta không phải là cô nhóc ngây thơ chẳng biết gì. Trên người tuy có vài vết bầm tím, chắc chắn là đã bị lợi dụng chút ít, nhưng rõ ràng không có dấu hiệu bị xâm hại. Dường như, có điều gì đó đã khác với trước đây.
Từ Mộng Kỳ "hề hề" cười lớn, quả quyết rằng đây là ông trời có mắt, không chỉ cho cô ta trở về trước mạt thế mà còn giúp cô ta tránh được tai kiếp.
Thế nhưng, vẻ mặt của Từ Mộng Kỳ lại trở nên độc ác. Ba Từ, mẹ Từ, và cả những kẻ thấy chết không cứu kia, các người cứ chờ đấy, sớm muộn gì, tôi cũng sẽ cho các người nếm thử mùi vị tuyệt vọng đó.
Từ Đồng quan sát một lúc, chỉ thấy Từ Mộng Kỳ ở trong phòng một mình lúc khóc lúc cười, điên điên khùng khùng, chẳng biết đang giở trò quỷ gì. Nhìn vẻ mặt phức tạp liên tục thay đổi của Từ Mộng Kỳ, Từ Đồng quyết định sau này nên theo dõi cô ta nhiều hơn.