Chương 27

Tán Tài Đồng Tử đã offline từ lâu, trước khi offline còn luôn miệng kể tội Từ Đồng không phúc hậu. Từ Đồng mặc kệ lời phản đối của thằng nhóc này. Cô vừa lên mạng tra giá các loại kiếm tốt, cảm thấy dù là 2 vạn đô la Mỹ, cô vẫn lỗ không ít, đó là kiếm sắt tinh luyện cơ mà.

Than phiền trong lòng một hồi, Từ Đồng vốc một nắm bỏng ngô, quay người ném chuyện này ra sau đầu, chuyên tâm lướt Taobao.

Ôi chao, trên Taobao hình như có rất nhiều nguyên liệu thô giá rẻ nhỉ, thảo dược xem ra cũng không ít, chỉ là không biết chất lượng thế nào.

Từ Đồng muốn dùng đông dược để chế tạo dược tề. Thảo dược trong xưởng gia công tuy nhiều, nhưng dù sao cũng là đồ của dị giới, sẽ có ngày dùng hết. Dược tính cũng khác nhiều so với thảo dược trên Trái Đất, phương thuốc xem ra cũng cần phải sửa đổi. Cô muốn mua thêm ít thảo dược để làm thí nghiệm, biết đâu lại xuất hiện loại dược tề có hiệu quả kỳ lạ như thuốc gây dị ứng thì sao.

Ừm, xem ra kiến thức về phương diện này cũng nên học thêm rồi.

Cơ thể này quá yếu, một tháng nay Từ Đồng đều dùng dược tề để điều dưỡng cơ thể, bây giờ xem ra hiệu quả không tệ, cũng gần đến lúc tiến hành bước tiếp theo rồi.

Đang suy nghĩ miên man thì trong phòng ngủ của Từ Mộng Kỳ vang lên những tiếng động lạ. Không bao lâu sau, cửa mở, Từ Mộng Kỳ dựa vào cửa dường như đứng không vững. Mắt cô ta rất đỏ, dường như vừa mới khóc, vẻ mặt rất hung dữ, trong mắt lại hiện lên thứ sát khí chỉ có sau khi gϊếŧ người.

Từ Đồng đang lấy làm lạ thì Từ Mộng Kỳ cất tiếng, giọng khàn đặc, trong tuyệt vọng mang theo hy vọng, sau hy vọng lại có chút cảm giác tuyệt vọng, rất phức tạp.

Muôn vàn cảm xúc dường như đều cô đọng trong câu nói này.

"Hôm nay, là năm nào, ngày mấy?"

Nghe câu hỏi của Từ Mộng Kỳ, Từ Đồng nhíu mày, quan sát cô ta kỹ lưỡng một lượt từ trên xuống dưới rồi mới lên tiếng: "Ngày 14 tháng 8 năm 2016, sao vậy, có vấn đề gì à?"

"Hôm qua..." Từ Mộng Kỳ chớp chớp mắt, ngây người nhìn Từ Đồng, vẻ hung tợn trên người cũng tan đi không ít.

Dáng vẻ muốn nói lại thôi, muốn hỏi mà không dám hỏi của Từ Mộng Kỳ khiến Từ Đồng có chút mất kiên nhẫn. Vì thế, cô thẳng thừng trả lời luôn thắc mắc của cô ta.

"Ai biết tối qua cô đi đâu, cả đêm không về nhà. Chiều nay có người gọi điện thoại báo cô đang ngủ ở công viên, tôi mới qua đó đưa cô về. À phải rồi, chuyện của cô tôi đã nói đỡ với ba mẹ rồi, coi chừng nói hớ đấy."