Chương 25

Giữa đường, taxi chết máy. Lúc này chỉ còn cách nhà họ Từ hai dãy phố. Từ Mộng Kỳ nhìn chiếc điện thoại mới mua, đã 1 giờ sáng rồi, đi bộ về cũng không xa lắm. Xuống taxi, Từ Mộng Kỳ xoa xoa tay, tuy là mùa hè nhưng muộn thế này, cô ta lại mặc ít áo, cảm thấy vẫn khá lạnh.

Ngẩng đầu lên, cô ta đã nhìn thấy tòa nhà nơi nhà họ Từ ở. Mặc dù không thích bộ dạng giả tạo của cả nhà họ, nhưng nghĩ đến bát canh trứng thơm ngon mà mẹ Từ cố ý giữ lại trong phích nước nóng, Từ Mộng Kỳ không khỏi rảo bước nhanh hơn.

Sự an toàn trong khoảng thời gian này khiến cô ta mất cảnh giác. Cô ta thậm chí còn tự cười mình xem TV quá nhiều, tưởng rằng cướp giật gϊếŧ người đâu đâu cũng có. Không ngờ lại bị hiện thực tát cho một cú đau điếng.

Ngay khi sắp về đến nhà, Từ Mộng Kỳ bị một gậy từ phía sau đánh ngất đi.

Cùng lúc đó, Từ Đồng đang ôm bỏng ngô nhận được cuộc gọi từ điện thoại của Từ Mộng Kỳ. Tiếp theo, cô bạn học Từ không có tiền tiết kiệm đã rất không phúc hậu mà "trấn lột" người tự xưng là "Tán Tài Đồng Tử". Dù sao cậu ta cũng tự gọi mình là "Tán Tài Đồng Tử" rồi, chia cho cô một ít cũng chẳng sao.

À đúng rồi, quên nói, Từ Đồng vốn định "mượn" lần lượt một vòng các cư dân mạng kia, vì bọn bắt cóc rất "nhân từ" khi đòi 10 vạn tệ. Đồng Tử là người đầu tiên bị "trấn lột". Nhưng sau khi "trấn lột" Tán Tài Đồng Tử xong, Từ Đồng phát hiện không cần thiết nữa, bởi vì, hình như cô đã chuyển đi 2 vạn đô la Mỹ...

Sáng hôm sau, cả nhà tụ tập ăn sáng, không có Từ Mộng Kỳ. Từ khi đi làm, Từ Mộng Kỳ không ăn sáng cũng không phải lần đầu. Mẹ Từ thấy lạ mà không lạ, chỉ dặn dò một tiếng về phía cánh cửa phòng đang đóng chặt, rồi cùng ba Từ đi làm.

Ăn xong, Từ Đồng lại dọn dẹp bàn ăn, quét dọn nhà cửa một lượt, sau đó mới thong thả ra ngân hàng rút tiền.

Hai giờ chiều mới là thời gian hẹn, trước đó, Từ Đồng còn ghé qua trung tâm thương mại dạo một vòng, ăn một bát hoành thánh thịt heo...

Ném tiền vào thùng rác, một tiếng sau, Từ Đồng tìm thấy Từ Mộng Kỳ trên ghế đá công viên.

Vì giao tiền kịp thời, Từ Mộng Kỳ tuy đang hôn mê nhưng ngoài quần áo hơi rách, hơi hở hang ra thì thực ra không phải chịu khổ gì nhiều. Ồ, đồ đạc có giá trị hình như cũng không còn.

Toàn bộ sự việc cho đến khi kết thúc, Từ Đồng còn chưa nhìn thấy mặt mũi bọn bắt cóc. Nhưng điều đó không ngăn cản Từ Đồng khâm phục thủ đoạn phạm tội của chúng: trực tiếp, nhanh chóng, đánh thẳng vào điểm yếu!